Cái tỉ lệ khá lý tưởng đó thật ra chưa phản ánh đúng thực chất. Nếu kiểm tra đột xuất, chắc chắn nhiều thành viên trong các hộ đã được công nhận "GĐ văn hoá" sẽ... ú ớ không kể ra hết được các tiêu chuẩn của một "GĐ văn hoá" (dù kể được thì cuộc sống của mỗi GĐ đó thực chất đã đạt nếp sống văn hoá chưa lại là chuyện khác).
Nhìn thấy bệnh hình thức này, thời gian qua, vài địa phương ở ĐBSCL đã tiến hành rà soát để rút danh hiệu, tạm ngừng không xét tiếp để củng cố, nâng chất. Chỉ tính từ năm 2007 tới nay, thị xã Châu Đốc (An Giang) đã có trên 1.400 hộ GĐ bị rút danh hiệu "GĐ văn hoá".
Năm 2006, huyện Hồng Dân (Bạc Liêu) cũng đã... tước danh hiệu này đối với nhiều hộ GĐ, chưa công nhận thêm để khảo sát hiện trạng nhằm có các giải pháp phù hợp để nâng cao chất lượng việc công nhận "GĐ văn hoá".
Điều cần nói nữa là, tỉ lệ hộ được công nhận "GĐ văn hoá" là một trong những tiêu chí để công nhận ấp văn hoá. Vì vậy, bệnh hình thức trong việc công nhận "GĐ văn hoá" sẽ kéo theo tình trạng một số ấp được công nhận ấp văn hoá theo kiểu "chín ép".
Vì lẽ đó, song song với việc rà soát rút danh hiệu "GĐ văn hoá" đối với các trường hợp không đạt tiêu chuẩn, cần xem xét kỹ việc khi tiến hành bình chọn để công nhận mới và như thế, việc công nhận "GĐ văn hoá" sẽ từng bước đi vào thực chất. Muốn đạt được điều đó ở quy mô toàn vùng, thì tất cả các huyện - quận/tỉnh - thành toàn vùng ĐBSCL phải triển khai đồng bộ!