>> Cải tạo giống nòi - S.O.S
>> Đừng để trẻ thành "máy học chữ"
Ý thức rất rõ được ích lợi mà GDTC đem lại, các nước Châu Á, vốn luôn bị coi là có dân số "thấp bé nhẹ cân" như Malaysia, Philippines, Singapore, Lào, Nhật Bản... đã có nhiều hoạt động GDTC nhằm cải thiện chất lượng dân số.
Với quan điểm phát triển toàn diện, Chính phủ Malaysia đã hỗ trợ chương trình "nhà trường toàn diện" được thiết kế nhằm giúp học sinh phát triển tối đa, thông qua các hoạt động thể chất được hướng dẫn cụ thể. Tại nước này, GDTC được quy định là môn học bắt buộc ở cấp tiểu học và trung học cơ sở, được dạy theo một chương trình chuẩn do Bộ Giáo dục-Đào tạo phát triển với sự hỗ trợ của các cơ quan liên quan. Các trường đều phải dạy một số giờ tối thiểu hàng tuần theo quy định.
Hoạt động này được hỗ trợ chung về tài chính trong tổng trợ cấp về giáo dục của chính phủ. Ngoài ra, một số trường được phép thu thêm một số khoản lệ phí đặc biệt từ học sinh và có thể dùng một phần để đầu tư cho thể thao và GDTC. Khá nhiều trường đã có các phòng tập thể thao hiện đại và cả bể bơi.
GDTC là môn học không có thi cử, nhưng có đánh giá chất lượng ít nhất hai lần một năm và kết quả được ghi trong học bạ của từng học sinh cũng như lưu lại trong hồ sơ nhà trường. Khảo sát cho thấy, các tiết học GDTC tại Malaysia có kết quả rất khả quan, giúp học sinh tăng đáng kể khả năng vận động, vận dụng kiến thức an toàn và đưa ra những quyết định khôn ngoan trong cuộc sống.
Hệ thống GDTC và thể thao trường học của Philippines hầu như mô phỏng hệ thống của Mỹ. Trong đó, điểm nổi bật là hệ thống thi đấu thể thao đặc biệt sôi động và hiệu quả giữa các trường, thúc đẩy mạnh mẽ phong trào vận động thể chất của học sinh. Tuy nhiên, điểm hạn chế của phương pháp này là cơ hội dành cho những học sinh không tham gia thi đấu ít được chú trọng.
Để khắc phục, ngành giáo dục Philippines đã và đang nỗ lực mở rộng hệ thống thi đấu, đặc biệt thông qua chương trình lớn nhất mang tên Palarong Pambansa. Hơn 8000 học sinh đã tham gia thi đấu trong chương trình này, với rất nhiều môn từ cầu lông cho tới quyền anh, cờ vua, bóng đá, thể dục dụng cụ, bơi lội, bóng bàn, taekwondo, bóng chuyền, võ cổ truyền...
Philippines có lẽ là quốc gia duy nhất ở Châu Á đề cập tới GDTC trong hiến pháp của mình (năm 1986): "Nhà nước phải thúc đẩy các chương trình GDTC và thể thao... nhằm thúc đẩy kỷ luật cá nhân, tinh thần đồng đội, và sự phát triển công dân khoẻ mạnh và sẵn sàng. Mọi cơ quan giáo dục phải tổ chức các hoạt động thể thao thường xuyên trên khắp đất nước..."
GDTC ở Trung Quốc ngày nay là sự giao thoa giữa các phương pháp giảng dạy cũ và mới, chú trọng hàng đầu tới sức khoẻ của học sinh nhưng vẫn khuyến khích tinh thần sáng tạo của các em. Nó đã trở thành môn học bắt buộc trong nhà trường. Giáo viên được khuyến khích sáng tạo trong giảng dạy, vai trò của họ chuyển biến từ "người giảng dạy" sang thành "người thiết kế và xây dựng" chương trình.
Mỗi nhà trường ở Trung Quốc có một chương trình giảng dạy GDTC riêng biệt, được thiết kế theo tính chất địa phương. Cách làm này, theo các chuyên gia giáo dục, đã góp phần gìn giữ các hoạt động thể thao truyền thống ở các địa phương đồng thời nâng cao kiến thức lịch sử, tình yêu dân tộc ở mỗi học sinh. Ước tính, môn võ nanquan, được trường tiểu học thực nghiệm Licheng chính thức đưa vào bộ môn GDTC của nhà trường từ tháng 9.2006, đã thu hút được 127 giáo viên và 1826 học sinh tham gia.
Nhiều phương pháp giáo dục đã được đưa ra nhằm giúp học sinh yêu thích vận động hơn. Ví dụ, trường Licheng đã tổ chức nhiều hoạt động liên quan tới môn võ nanquan. Ngoài việc giảng dạy các kỹ năng và kiến thức về văn hoá môn võ này, nhà trường còn tổ chức chương trình tập luyện võ mỗi giờ/ngày trong nắng sớm và tập thể dục 25 phút/chiều sau giờ tan học.
Để giúp các các học sinh quá cân gạt bỏ cảm giác tự ti, nhà trường đã thành lập một đội hình gồm 80 giáo viên, trong đó 80% là nữ giới rèn luyện một lớp học sinh ở mọi lứa tuổi với đủ kích cỡ hình thể và cân nặng để trình diễn trước toàn trường. Kết quả, những học sinh bình thường hâm mộ giáo viên còn các học sinh quá cân được chứng kiến những thành quả nỗ lực luyện tập của các học sinh có hình thể như mình.
Rất nhiều cha mẹ có con theo học trường Licheng cho biết nhờ nanquan, con của họ có sức khoẻ tốt hơn, cơ thể gọn gàng hơn cũng như sự tự tin và vốn sống xã hội cao hơn.
Năm 1993, Bộ Giáo dục Lào đã thành lập Uỷ ban GDTC và Thể thao nhằm hỗ trợ các trường học phát triển chương trình và sách giáo khoa giảng dạy GDTC và thể thao.
Hiện Bộ đang thực hiện sít sao kế hoạch hành động 2006-2010 để thúc đẩy GDTC và thế thao trường học, làm nổi bật các đóng góp của hoạt động này trong việc giảng dạy các giá trị và kỹ năng sống cần thiết như tính kỷ luật, sự tự hào, tự tin, tinh thần đồng đội, chơi đẹp và giao tiếp cho trẻ. Hiện GDTC và thể thao trường học được đưa vào giảng dạy tại các trường cấp 2, trường dạy nghề, đào tạo giáo viên và đại học ở Lào.
Bộ Giáo dục Singapore quy định học sinh ở các trường tiểu học, THCS và PTTH phải học GDTC ít nhất 70 phút/tuần. Rất nhiều trường học tôn trọng triệt để quy định này, thậm chí nhiều trường học còn cho học sinh học GDTC hàng ngày hay tham gia các hoạt động vận động cơ thể và thể thao vài ngày/tuần.
Theo hướng dẫn hiện nay của Bộ Giáo dục Singapore, học sinh nên vận động ít nhất 30 phút đến vài tiếng mỗi ngày, bao gồm các hoạt động như vận động tự do, các môn thể thao vận động phối hợp hoặc theo chương trình giảng dạy. Chính phủ Singapore hy vọng rằng nhờ GDTC và thể thao, tầng lớp dân số trẻ của họ sẽ được chuẩn bị kỹ lưỡng để kiểm soát và có trách nhiệm về chính sức khoẻ và hình thể của mình.
Ở Nhật Bản, ngay ở bậc tiểu học, môn thể dục được coi là 1 trong 3 môn có thời lượng cao nhất. Hằng ngày, học sinh đều được tập luyện trong giờ chính khoá và hoạt động ngoại khoá.