Anh Trần Văn Long - người con trai sáng mắt của bà Sâm, chạy xe thồ để nuôi vợ và 2 con. Vợ anh Long không chịu nổi cuộc sống gia đình túng thiếu, thu nhập không đủ đắp đổi qua ngày, đã đâm đơn xin ly dị chồng, rồi dắt đứa nhỏ bỏ xứ đi. Mỗi ngày, anh Long vừa chạy xe thồ, vừa đưa đón con trai lớn đi học, ban đêm cùng về ở chung nhà với bà Sâm. Bây giờ, ba thế hệ với 7 con người sống chen chúc trong căn nhà chỉ rộng chừng 40m2! Nhiều khi, bà Sâm thức trắng đêm nhìn lên trần nhà tự hỏi ngàn lần câu hỏi: "Sao các con, cháu mình cứ lâm vào cảnh bi đát, chia ly, mù loà tăm tối, rồi cái đói, cái nghèo cứ đeo bám mãi từ đời này sang đời khác mà không dứt ra được?".
Ngày mai rồi sẽ ra sao?
Đêm. Trời vẫn mưa phùn. Sau bữa cơm, Tèo đau đầu, lăn ra giường. Anh Nhựt, cháu Phúc ôm bà Sâm ngồi nghe Xiêng đàn, hát. Tiếng đàn, tiếng hát của Xiêng lúc trầm, lúc bổng, khi du dương, réo rắt... như muốn bày tỏ lòng trắc ẩn của đứa con mù trước mẹ già! Bà Sâm bảo: "Xiêng thương mẹ lắm. Nó hay hỏi han, an ủi mẹ. Đêm, nó hay đàn hát cho cả nhà nghe. Nó hát tặng mẹ bài "Mừng tuổi mẹ", "Lòng mẹ"... Dường như nó đang biết yêu hay sao, mà cũng ôm đàn hát tỉ tê, hát say sưa những bài ca "Tình dại khờ", "Nếu vắng em rồi"...!".
Vừa dứt lời một bài hát về mẹ, Xiêng day dứt, tâm sự với tôi từng lời: "Tui nghĩ cạn lòng, nghĩ nẫu ruột nẫu gan về mẹ nhiều lắm. Bởi mẹ tui già rồi, không còn nhiều sức lực, không còn được khoẻ mạnh như xưa nữa. Lẽ ra, từ lâu mẹ tui đã được nghỉ ngơi, được tĩnh dưỡng, được chăm sóc... Người ta bảo "giàu hai con mắt, khó đôi bàn tay", vậy mà, ba anh em tui mù không lo được cho mẹ, lại bấu víu vắt kiệt sức mẹ. Ngày ngày mẹ vẫn lao mình trên những con phố để nhặt nhạnh đồng nát, rồi chăm lo từng bữa ăn cho những đứa con mù. Bây giờ, cuộc sống của mẹ rất mong manh.... Nhưng mấy anh em tui luôn mãi mãi cần mẹ bên mình!".
Trước những nỗi niềm tâm sự của con trẻ, bà Sâm như quặn đau từng khúc ruột. Bà biết các con cần sự đùm bọc, cần tình cảm nhiều hơn nữa. Và bà đã từng đêm thao thức, đã khóc vì những đứa con mù loà, bệnh tật! Ở cái tuổi thất thập cổ lai hi, bà gần như mỏi gối, chùn chân, nhưng vẫn gắng hết sức mình lo cho các con. Bà Sâm rưng rưng nước mắt: "Điều mà thằng Xiêng lo nghĩ làm tôi sợ. Sợ bất chợt một ngày nào đó, chúng nó phải xa mẹ suốt đời. Ba đứa mù sẽ biết sống ra sao đây. Ai thay tôi lo cho chúng đầy đủ từng bát cơm, chén thuốc... Tôi đau lòng, xót thương... cho tương lai của những đứa con tật nguyền phải sống liêu xiêu trước... "bão" đời".
Vẫn mưa dai dẳng. Con phố vắng tanh. Tôi chạnh lòng rời căn nhà bà Sâm, vẫn nghe văng vẳng bên mình giọng ca trầm buồn của Xiêng: "... Mẹ già như chuối chín cây/Gió lay mẹ rụng, con phải mồ côi/Mồ côi tội lắm ai ơi!/Đói cơm, lỡ bước biết người nào lo...".