Tin mới nhận:  
Đăng ký tin thư
  Email của bạn
  
  
Quảng cáo
Lực lượng chống ma tuý, Công an tỉnh Điện Biên:
"Bức tường lửa" lặng lẽ (Tiếp theo và hết)
Lao Động Cuối tuần số 37 Ngày 23/09/2007 Cập nhật: 12:12 AM, 23/09/2007
Các đối tượng đã bị bắt với tang vật 10,4kg thuốc phiện.
(LĐCT) - Có thể hơn tám mươi triệu người Việt Nam, nhiều người chưa hình dung được có một trận tuyến khốc liệt như thế trên địa đầu Tây Bắc với những người hùng như thế. Trên tuyến đầu ấy, có người ngã xuống vì súng đạn của tội phạm, có người đã ngã xuống vì thiếu bản lĩnh trước những cám dỗ tầm thường. Cũng vì thế, hình ảnh những người gan vàng dạ sắt, trung thành với con đường vinh quang đã chọn, thật là khả kính.

Nữ trung tá
Trung tá Ngô Thị Thuỷ là Phó trưởng phòng (phụ trách công tác trinh sát) của PC17, Công an Điện Biên, nên lâu nay, chuyên án nào chị cũng phải hoặc là gián tiếp, hoặc là trực tiếp tham gia. Với những chiến công vang dội của mình, năm 2006 vừa qua, chị Thuỷ vinh dự được bầu chọn là một trong 10 gương mặt phụ nữ tiêu biểu của nước ta.

Đi nhận giải, lên truyền hình, lên mặt báo mà chị chỉ canh cánh nỗi lo: Làm sao để tiếp tục "hoá trang" được trong các chuyên án nữa đây, khi mà mình đã ít nhiều trở thành "người của công chúng" thế này? Các ông trùm nhận ra người đàn bà trung tuổi, giọng Hà Tĩnh, tháo vát, vẫn ôm cặp tiền bự đặt vấn đề mua heroin, thuốc phiện mang về xuôi kia là trung tá Ngô Thị Thuỷ thì điều gì sẽ xảy ra?

Người con gái ở "miền gái đẹp" nức tiếng Hương Khê, Hà Tĩnh ấy từ nhỏ đã ao ước được hai tay hai súng đi bắt tội phạm. Thuỷ có ông anh rể là là Thiếu tướng Đậu Quang Chín, Giám đốc Công an Điện Biên bây giờ. Sau này, theo anh chị lên Mường Thanh, học sơ cấp cảnh sát, làm ở phòng tổ chức cán bộ, sau đó chị đi tu nghiệp chờ thời cơ được hai tay hai súng tiêu diệt cái ác. Rồi đến lúc Phòng PC17 được thành lập (năm 1998), chị Thuỷ xung phong ghi tên đầu tiên.

Dần dà, lòng đam mê đánh án của Ngô Thị Thuỷ đã được đền đáp, chị chính thức tham gia rồi chỉ đạo các chuyên án bắt hàng rổ heroin, hàng yến thuốc phiện. Chị kể: "Giấy khen, bằng khen vì thành tích đánh án thì nhiều lắm, năm ngoái, trước khi trao giải "Người phụ nữ VN tiêu biểu năm 2006", người ta bảo chị đi phôtô giấy khen, chị đếm thì thấy khoảng gần 30 chiếc (trong đó có một Huân chương Chiến công năm 2005). Thì, ai chẳng vậy, những lúc một mất một còn với các ông trùm, tính mạng treo đầu ngọn súng, có ai nghĩ đến khen thưởng bao giờ".

Có một điều tôi thấm thía khi đã tiếp xúc tương đối nhiều với chị Thuỷ: Lẽ sống hiến dâng cho lý tưởng, và sự từng trải đã làm nên thành công của nhiều chuyên án mà chị trực tiếp tham gia.

Khi được hỏi, sau những giờ cầm súng mất còn với đám buôn tử thần luôn mang vũ khí nóng và cực kỳ manh động, chị trăn trở điều gì, chị trả lời: "Thì tuy là lãnh đạo, nhưng dăm năm nay, chẳng vụ án nào của phòng là mình không trực tiếp hay gián tiếp tham gia. Có khi tiếc nuối chưa tóm được những tên trùm quá gian manh. Có khi đau đầu vì liên tiếp những câu chuyện mà mình như người chị của hầu hết anh em, mình thương lắm: Vụ trung uý Phạm Văn Cường hy sinh, vụ 7 anh em bị đánh cho "nhừ tử" trong căn nhà tối ở Na Côm, vụ 6 anh em bị đối tượng HIV tấn công vừa rồi. Không ai muốn những điều đó xảy ra cả, nhưng mình thấy như mình đang có lỗi.

Có lúc lẩn thẩn nghĩ: Sao hôm bắt vụ hai bố con buôn ma tuý kia, 3 chiến sĩ của mình "đen" thế, xông vào đúng lúc nó vừa làm mấy "bi" xong, rất là hưng phấn, thế là thằng bị HIV ấy nó quá khoẻ trong vật lộn và cắn tay các ông em của mình"...

Chị Thuỷ ám ảnh nhất là cái vụ đi "Giải cứu binh nhì..." (tên một bộ phim nổi tiếng) trên Na Côm vừa rồi. Đó là chuyên án 306-P. Sau quá trình điều tra gây cơ sở, nhận được tin báo, tại bản Na Côm (xã Núa Ngam, huyện Điện Biên, cạnh thung lũng tử thần Na Ư) có hai đối tượng đang đi tìm mua thuốc phiện, chúng đang trú ngụ tại nhà Sùng A Tùng, bản Na Côm. "Đối tác" mà chúng đợi giao hàng là Và Pó Ly, người Na Ư. Nhận được tin, Ban Giám đốc Công an tỉnh Điện Biên lập tức cho mở chuyên án mang bí số 306-P, do trung tá Ngô Thị Thuỷ trực tiếp chỉ huy.

Lúc đó mới khoảng 15h ngày 3.5.2006, lực lượng trinh sát đã bí mật ém quân theo dõi. 21h đã quyết tâm bắt rồi. Nhưng bọn chúng rất xảo quyệt đề phòng. Mãi khuya mới thấy hai tên đang hút thuốc phiện giữa nhà, tổ trinh sát ập vào, tóm được tang vật là 1,5kg thuốc phiện cùng một tên đang nằm bẹp là Sùng A Trai. Và Pó Ly đã biến mất như một cơn gió giữa rừng đêm.

Công tác khám xét đang tiếp tục thì thấy Và Pó Ly lừng lững quay trở lại, hắn liên tục nói bằng tiếng Mông để kích động những người xung quanh xông vào giết chết các anh em nhóm trinh sát. Một cuộc chiến hỗn loạn đã diễn ra, anh em trinh sát chỉ dám nổ súng... cày đạn xuống đất để đe doạ. Nếu tiếp tục bị kích động, bọn chúng có thể giết chết tất cả các chiến sĩ công an đang bị bủa vây.

Anh em xây lưng vào nhau, dồn vào một góc nhà cố thủ. Đám đông chửi bới, nhục mạ, rồi cầm đèn pin, gậy, dao, búa, rìu tấn công dữ dội, ba đồng chí công an bị thương, nhưng vẫn tiếp tục chống đỡ. Chỉ chống đỡ chứ không dám tấn công trở lại, dù ai cũng mang theo súng. Bọn chúng đã dùng rìu chặt đứt còng số 8, thả Trai tẩu thoát. Tang vật, 1,5kg thuốc phiện cũng bị cướp lại. Mấy chiếc xe máy của anh em phòng PC17 bị bọn chúng đập tan tành.

Giữa bản vắng, không có phương tiện thông tin liên lạc, may thay một đồng chí đã mở đường máu chạy 10km đường rừng, báo cáo tình hình về cho trung tá Ngô Thị Thuỷ. Một tiểu đoàn cảnh sát cơ động được huy động với đội hình hai chiếc xe thiết giáp, các chiến sĩ lăm lăm lá chắn, súng ống, dàn quân tiến vào Na Côm giải vây cho các "tù binh".

1h sáng hôm đó, lực lượng công an rút khỏi Na Côm, chỉ bắt theo hai đối tượng cầm đầu gây rối là các tên Sùng A Di và Sùng A Tùng. Anh chị em làm án rất hiểu, nếu làm quá căng đối với những người bị kẻ xấu kích động nhất thời kia thì sẽ vô tình dồn sự thiếu hiểu biết của người ta về phía "đối mặt" với cơ quan chức năng. Đó cũng là âm mưu mà các ông trùm ma tuý luôn giăng ra để cô lập lực lượng phòng chống ma tuý.

Vụ án tưởng như rơi vào bế tắc, bởi đối tượng và tang vật (thuốc phiện) chính của chuyên án đều được "phóng thích" rồi. Qua nhiều biện pháp nghiệp vụ cam go, cuối cùng, Và Pó Ly và Sùng A Trai cũng đã cúi đầu nhận tội; riêng Sùng A Mua đã bị truy nã trên toàn quốc. Tội mua bán trái phép chất ma tuý, chiếm đoạt chất ma tuý và chống người thi hành công vụ của Ly và Tùng, mỗi tên bị toà xử với mức án 16 năm tù giam; Trai bị án 15 năm; Di ngồi tù 2 năm.

"Nói thật nhé, nhiều lúc cử anh em đi đánh án, mình cầm bộ đàm, giắt súng K59 đi cùng. Khi các mũi hội quân, thấy anh em an toàn là mình mừng lắm rồi, chứ chưa hỏi kết quả đánh án thế nào vội đâu. Sự an toàn của anh em là trên hết, còn người thì còn bắt được chúng nó" - chị Thuỷ rưng rưng xúc động. Chị là một chiến luỹ thép trước các ông trùm ma tuý gớm ghiếc nhất của Tây Bắc.

Nhiều câu chuyện của một câu chuyện
Không biết bao nhiêu lần anh chị em phải bất đắc dĩ nổ súng để thực hiện chuyên án. Không ai thống kê nổi 10 năm qua, lực lượng chống ma tuý công an Điện Biên đã phải bao nhiêu lần cử các trinh sát "nằm vùng" phá án.

Và kho chuyện "trinh sát hoá trang" gồm nhiều câu chuyện để kể một câu chuyện, chuyện về "bức tường lửa" ngăn cơn lũ chết chóc mang tên "ma tuý"; chuyện về lòng quả cảm, đức hy sinh lặng thầm của những chiến sĩ công an anh hùng trượng nghĩa ấy trong trận chiến vì bình yên cuộc sống.

Chuyện thứ 1: Những nấm mồ trên dốc núi biên cương
Trên đường từ Điện Biên đi cửa khẩu quốc tế Tây Trang có một cái "am" nhỏ ven đường để tưởng nhớ chiến sĩ trẻ của phòng PC17 - Anh hùng LLVTND Phạm Văn Cường - đã hy sinh. Mọi người đã dừng lại thắp nhang tưởng nhớ anh.

Kết thúc chuyên án, thủ phạm sát hại anh Cường và 32 đối tượng trong hầu như toàn bộ đường dây đã bị bắt, thu 10 tỉ đồng, 1 máy dập heroin, súng K54, súng AK. Đặc biệt, chúng khai đã buôn bán trót lọt tới 164 bánh heroin! Khi ta tổ chức bắt tên Và Trù Tú, hắn mang theo 2 bánh heroin và 1 khẩu K54 nạp đầy đạn. Khi khám xét nhà Tú, tên Và A Say đã tuôn đạn xối xả vào xe của lực lượng công an!

Tiếp đến những tiếng súng định mệnh lại nổ chát chúa trên lưng chừng đèo núi, đem đến cái chết của anh Phạm Văn Cường. Cường người gầy, nhỏ đến mức anh em kể: Có lần thọc sâu vồ một tên trùm ma tuý ở bìa rừng Tây Trang, nó bế Cường quay tít một vòng trên không. Nhưng Cường hạ gục hắn bằng những thế võ hiểm.

Những đường dây khổng lồ bị tóm trọn vẹn, nhưng "chợ ma tuý" vẫn họp ở bên kia biên giới, mà hơn ba trăm cây số đường biên của ta với bạn thì chỗ nào chả là "cửa khẩu" của bọn chúng. Thành thử, cuộc chiến chưa biết bao giờ mới thôi khốc liệt. Các trinh sát biết rõ, cách những nấm mồ biên cương kể trên không xa: "chợ" gồm những cái lán nhỏ, mô hình là một tên khênh hòm ma tuý bày bán như bán... bánh khảo; một tên vác súng lớn với băng đạn dài như bánh pháo đùng canh gác. Chúng tổ chức cả tiệc tùng, đưa gái làng chơi lên phục vụ ồn ã, coi đó là một "tiên cảnh" riêng nằm ngoài mọi sự kiểm soát.

Vừa rồi, chợ ấy còn dịch cả sang phía nước ta, ở chỗ cách Tây Trang mấy giờ đi bộ. Lực lượng biên phòng đã cất một mẻ lưới, thu gần chục bánh heroin, tiêu diệt vài tên trong đám "lục lâm thảo khấu" ấy.

Chuyện thứ 2: Điệu hổ ly sơn
Đến bây giờ, thiếu tá Phan Trung Phong vẫn giữ quan hệ "mật thiết" ở mức cho phép của nghiệp vụ điều tra với một tay buôn bán ma tuý, nên anh yêu cầu giấu tên đối tượng. Trước, anh Phong làm quản giáo ở trại giam có đối xử tốt với hắn. Sau này ra trại, hắn vẫn buôn bán ma tuý và tiếp tay cho hai đứa con theo "nghề truyền thống".

Anh Phong rất buồn vì lòng tốt của mình bị phụ bạc. Lực lượng công an tổ chức bắt hai người con của y. Tình nó gian thì ai cũng biết, nhưng lý của nó thì có vẻ rất "ngay", thế là ta phải thả một trong hai tên. Tên còn lại (chưa đi tù) nối nghiệp bố rất phát đạt, hắn sắp sửa giao hàng tại một nghĩa trang. Ta phục kích, hắn liên tục thay đổi điểm hẹn, hắn đòi đối tác về nhà hắn giao hàng. Ở nhà hắn thì ta không thể biết được lúc nào hắn thò hàng độc ra để bắt quả tang.

Thiếu tá Phong nghĩ ra phương án mà lãnh đạo phòng tấm tắc khen mãi: Rằng lợi dụng tình thâm ở chốn đề lao ngày cũ, Phong sẽ vào thăm sức khoẻ đồng chí "cựu tù" đang sống với vỏ bọc làm trang trại. Mục đích là để cho bố con nó thấy công an ngồi đây mà giao hàng thì chẳng khác gì "lạy ông tôi ở bụi này". Ông con đành "trồi" ra hẹn đối tác ở bụi tre đầu bản.

Điệu hổ ly sơn rồi, ta tổ chức tóm gọn thằng con. Tóm rồi, ông bố ở nhà vẫn nghĩ rằng lừa được công an tiếp, vẫn trà dư tửu hậu, lúc về còn ra điều ta đây thật thà yêu vườn tược, lợn gà, bằng cách tặng thiếu tá Phong mấy quả trứng gà về bồi dưỡng cho "mẹ cháu". Anh Phong vờ trân trọng nhận, cốt là để cho y tin là tình cờ anh đã đến thăm đúng ngày con trai hắn tiếp tục đi ở tù. Bởi cơ sở này còn có giá trị trong những chuyên án tiếp nữa.

Vẫn là Phan Trung Phong. Độ ấy theo dõi mấy con nghiện đi xách hàng táo tợn, phải ngủ ở bờ giậu chờ "mồi". Rét quá, anh Phong mới nghĩ ra cạnh bờ giậu ấy có nhà của vợ chồng anh trai một đồng nghiệp tên Mạnh Hà ở PX15 Công an tỉnh. Anh vẫn giữ bộ dạng đóng giả thằng... nghiện, dật dờ vào mượn cái chiếu. Vừa hỏi mượn, bà chủ nhà đã tá hoả nói thầm vào tai chồng (chắc là bảo là tránh xa nó ra), vì thế dù anh Phong bảo là bạn Mạnh Hà, ông bà chủ vẫn quầy quậy đuổi như đuổi... tà.

Phong tủm tỉm cười bảo: "Không cho mượn hả. Tối nay cổng rả cẩn thận, em sẽ vào bắt trộm hết gà nhà các bác đấy". Vợ chồng nhà ấy nhìn cái dáng lếch thếch của "con nghiện" hãi quá, mới gọi cho Mạnh Hà nhờ "đi báo công an phục kích bắt lũ nghiện, nó lại còn giả danh là bạn của chú nữa". Anh chị đang gia cố lại chuồng gà thì nhận được điện thoại của ông em, "thằng nghiện" mượn chiếu ấy là Thiếu tá công an xịn đang đánh án lớn đấy. Không phải gia cố chuồng gà nữa!

Những "tráng binh" khả kính
"Qua các vụ án ma tuý, qua nhiều đường dây ma tuý bị triệt phá thì chúng tôi nhận thấy số lượng ma tuý mình mới thu được khoảng dưới 20%, còn lại 80% vẫn chưa bị bắt giữ. Phải thẳng thắn thừa nhận như vậy", Thiếu tướng Vũ Hùng Vương - Cục trưởng Cục Cảnh sát điều tra tội phạm về ma tuý (C17), Bộ Công an - nói với nhà báo.

Ông Vương cũng ước tính, thực tế, nước ta có khoảng 25 vạn con nghiện, "bọn chúng" đốt đi khoảng 4.500 tỉ đồng vào sự hư hỏng của mình mỗi năm. Thật kinh sợ.

Và bỗng dưng tôi nhớ đến những ngày lăn lộn cùng PC17 Điện Biên. Thầm nghĩ: trước lúc cất súng, đặt bộ đàm vào giá ở cơ quan để lục lại hồ sơ thống kê các chuyên án khét tiếng trong văn bản Đề nghị Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân thời kỳ đổi mới cho đơn vị mình, anh chị em ở PC17 Điện Biên đã là những anh hùng đích thực. Họ vẫn phải bất đắc dĩ nổ súng trước những tên tội phạm nguy hiểm, ngoan cố; và mũi tên hòn đạn vẫn chĩa vào họ khi họ cùng xây lưng dựng "bức tường lửa" bảo vệ đồng bào mình trước sức phá huỷ kinh thiên của ma tuý.

Có thể hơn tám mươi triệu người Việt Nam, nhiều người chưa hình dung được có một trận tuyến khốc liệt như thế trên địa đầu Tây Bắc với những người hùng như thế. Trên tuyến đầu ấy, có người ngã xuống vì súng đạn của tội phạm, có người đã ngã xuống vì thiếu bản lĩnh trước những cám dỗ tầm thường. Cũng vì thế, hình ảnh những người gan vàng dạ sắt, trung thành với con đường vinh quang đã chọn, thật là khả kính.

>>> "Bức tường lửa" lặng lẽ

Đỗ Doãn Hoàng

Quảng cáo
 
Tòa soạn | Lịch sử | Thỏa thuận sử dụng | Trợ giúp | Sitemap | Liên hệ
© 2006 Báo Lao Động - Cơ quan của Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam. All rights reserved.
Giấy phép số: 221/GP-BVHTT • Tổng Biên tập: VƯƠNG VĂN VIỆT • Phó Tổng Biên tập: Tô Quang Phán - Vũ Mạnh Cường
Địa chỉ: 15/167 Tây Sơn - Đống Đa - Hà Nội • ĐT: 04-5330304 - 5330305 • Fax: 04-5370141 Email: webmaster@laodong.com.vn
Báo mới - Tổng hợp tin tức tự động