Tin mới nhận:  
Đăng ký tin thư
  Email của bạn
  
  
Quảng cáo
"Bức tường lửa" lặng lẽ
Lao Động Cuối tuần số 36 Ngày 16/09/2007 Cập nhật: 12:40 AM, 16/09/2007
Thiếu tá Đinh Tiên Hoàn đang điều trị chống phơi nhiễm HIV (9.2007).
(LĐCT) - Tôi ngược Tây Trang, vào thung lũng kỳ bí mê muội vì buôn bán chất gây nghiện Na Ư và hiểu ra sự hy sinh thầm lặng của lực lượng trinh sát - những người hùng đã dựng lên một "bức tường lửa" ngăn chặn cơn lũ ma tuý quái đản đang xâm nhập vào nước ta từ hơn ba trăm cây số đường biên Tây Bắc này.

Tôi thắp nhang bên mộ ba người đã bị trùm ma tuý xả súng bắn chết cùng lúc, trong đó có trung uý Phạm Văn Cường - công an tỉnh Điện Biên. Họ đang được đề nghị Nhà nước tặng thưởng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang trong thời kỳ đổi mới.

Vừa đón huân chương, vừa uống thuốc chống phơi nhiễm HIV
Điều Thiếu tướng Đậu Quang Chín tâm đắc khi trò chuyện với PV Lao Động là: Điện Biên từng là điểm nóng về buôn bán, thẩm lậu ma tuý qua biên giới đệ nhất của Việt Nam. Nhưng rồi, các đường dây lớn bị phá, các ông trùm khổng lồ lần lượt sa lưới, "bức tường lửa" đã chặn đứng dòng thác heroin, thuốc phiện, ma tuý tổng hợp thẩm lậu vào nước ta. Khoảng 9 năm qua, riêng PC17 Điện Biên đã bắt hơn 6.000 đối tượng buôn bán ma tuý, thu hơn 1 tạ heroin, hơn 7 tạ thuốc phiện, gần 10 nghìn viên ma tuý tổng hợp.

Vừa ngồi với chúng tôi, anh em ở Phòng Cảnh sát chống tội phạm về ma tuý (PC17), Công an Điện Biên vừa điều quân đi đánh án. Đêm qua họ vừa mật phục cả đêm săn "thú độc".

Cũng như Thiếu tá Đinh Tiên Hoàn, vừa uống thuốc chống phơi nhiễm HIV, vừa xúc động đọc Quyết định của Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết (ký ngày 19.7.2007) tặng thưởng Huân chương Chiến công Hạng nhì vì thành tích phá các đường dây ma tuý nguy hiểm.

Trung tá Ngô Thị Thuỷ - phó phòng PC17 - thì vừa được về Hà Nội nhận Giải thưởng Phụ nữ Việt Nam tiêu biểu năm 2006 do TƯ Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam trao tặng. Hiện nay (tháng 8 năm 2007), chị Thuỷ lại đang mất ngủ bởi riêng phòng của chị đã có 3 chiến sĩ đang mệt lả vì uống thuốc chống phơi nhiễm HIV sau khi bị đối tượng HIV, nghiện, buôn ma tuý vừa đâm vừa cắn để chống trả.

Hiện tại, Công an Điện Biên có tới 6 chiến sĩ đang phải uống thuốc ngừa HIV cấp. Cầu mong cho các anh bình yên trước lưỡi hái tử thần HIV.

"Chàng xe ôm" vào hang bắt cọp
Anh Đinh Tiên Hoàn tên khai sinh là Đinh Văn Hoàn, sinh năm 1965, người Mường, ở huyện Phù Yên, tỉnh Sơn La.

Sau 4 tháng làm xe ôm cho các đối tượng lên điểm nóng ma tuý Na Ư, phá án thành công; anh lại được các thủ trưởng "cài" vào 4 tháng nữa để phá án ở Pa Thơm.

Trong vai trò xe ôm, nhiệm vụ của anh Hoàn là phải bảo vệ an toàn cho hai "đặc tình" của ta, chỉ đạo họ trong những tình huống cần thiết, cầm tiền xuống khu vực cầu Bắc Nậm để dụ bọn chúng (do tên Vàng Chái Cậy cầm đầu) mang ma tuý ra "khoe hàng" để đồng đội tới bắt quả tang. Chỉ cần nhìn vào kết quả rực rỡ của chuyên án, cũng đủ làm giật mình bất cứ ai: bắt 7 đối tượng thu 16 bánh hêroin, 11kg thuốc phiện, 1 khẩu súng K44, 7 khẩu súng kíp, 50kg mìn.

Trở lại những ngày "hành nghề" xe ôm của anh Hoàn. Tại khu vực Bưu điện bản Phủ, trong cánh đồng Mường Thanh rộng lớn, một buổi chiều, xuất hiện gã xe ôm có khuôn mặt vuông thật thà ngồi đợi khách.

Dĩ nhiên, chân tay của Vàng Chái Cậy đã không bỏ khỏi tầm theo dõi cái gã xe ôm. Cuốc xe ôm đầu tiên là bọn chúng cho tên Lý A Di "cưỡi" về bản chơi, trong người không mang "hàng" gì cả, để thử, đề phòng công an cài người vào. Về nhà, bọn chúng mời uống rượu, mời ngủ lại, rồi lợi dụng lúc gã xe ôm tắm, chúng lục tung giấy tờ, hành lý để tìm dấu hiệu của... "công an mật".

Có lần, tên Lý A Di đã hẹn được mối hàng từ Hà Nội lên mua heroin, hắn bảo anh Hoàn, tuần sau mày đến đón tao. Thế là anh Hoàn báo cáo ban chuyên án, chuẩn bị phục kích. Anh đi 24km từ khu tập thể của Công an tỉnh ra Bản Phủ, rồi lên tận Na Ư đón Di. Đồng đội đã được lệnh mật phục khắp nơi, đặc tình sẽ mang tiền đến chỗ mà Vàng Chái Cậy mang một cặp heroin (khoảng 3,5 lạng) ra bán. Sau khi liên tục thay đổi địa điểm giao hàng, cuối cùng chúng dừng lại ở nhà Lý A Di.

Vào nhà Di rồi, các họng súng lăm lăm chĩa theo cả nhóm, kể cả khi đi toalét ở bìa rừng. Không thể liên lạc được với ban chuyên án. 23 giờ đêm, cuộc cãi vã giữa bên mua và bên bán vẫn gay gắt cốt để tạo cho Chái Cậy tin rằng 3 "tên" mua heroin cả bánh rất say nghề, rất quyết tử với nghề. Và quan trọng hơn, là "câu giờ" để chờ... tiếp viện của lực lượng công an.

Hôm ấy, lực lượng công an "thả quân" hơn 30 người ở bãi đá tít ngoài đầu xã Na Ư, âm thầm luồn rừng tiếp cận căn nhà Lý A Di, Vàng Chái Cậy. Nằm trong căn nhà, nhìn dãy dài các khẩu súng tự chế, anh Hoàn tính, khi lực lượng tiếp viện ập vào, bọn chúng nổ súng kíp thì thật kinh hoàng. Anh vờ xin chén rượu rồi lừa lừa bụm miệng phun rượu vào các họng súng kíp dựng đầy góc nhà (cho thuốc súng, đạn ghém bị thối, súng sẽ không thể nổ khi bóp cò).

Khi thấy các đồng chí Ly, Dự, Thực ập vào, anh Hoàn bật dậy, dùng súng ngắn K59 khống chế, quật ngã Vàng Chái Cậy. Khi dẫn giải hắn ra nhà Lý Xua thu thêm 3,5 cặp heroin, về nhà hắn thu thêm hơn 11kg thuốc phiện giấu trong một ống tre to, Chái Cậy vô cùng bất ngờ, hắn luôn miệng bảo anh Hoàn: "Mày là thằng đểu". Anh Hoàn nhắc lại hai chữ "thằng đểu" với tôi (nhà báo) bằng vẻ tự hào khôn tả: "Thì ba tháng mình uống rượu với nó, gắn bó thế giờ "giết" nó như thế, chả đểu thì gì".

Sau chuyên án, chàng xe ôm đổ rượu vào họng súng kíp lại tiếp tục đi làm xe ôm 4 tháng ở bên Pa Thơm heo hút. Lần này bắt cả cán bộ thuế, cán bộ hải quan nhà nước, đập những ông trùm với cả 14 bánh heroin. Nay là thiếu tá, đội trưởng đội chống buôn bán ma tuý của PC17, anh Hoàn vẫn "ăn dầm ở dề" với cơ sở nhiều hơn ở nhà.

Chợt tôi hỏi về nỗi lo căn bệnh HIV có thể lây từ đối tượng mà anh đang phải điều trị, anh Hoàn cười lạc quan, "cái sống, cái chết, từ ngày vào nghiệp "chinh chiến" súng đạn suốt ngày, liên tục phải nổ súng này, mình cũng thấy đơn giản thôi mà".

Cuộc chiến xây "bức tường lửa" còn vô cùng khốc liệt, khi mà các ông trùm dám treo thưởng 120.000USD (gần 2 tỉ đồng) cho ai bắn chết được đồng chí Sùng A Hồng, nay là Phó Giám đốc Công an tỉnh Điện Biên và anh Lầu A Tính (PC17 CA Điện Biên).

120.000 USD là khoảng 2 tỉ đồng Việt Nam! Thông tin nóng hổi này được nhiều người biết đến từ lâu. Và mới đây, trong hồ sơ đề nghị Nhà nước phong PC17 Điện Biên là Đơn vị Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân trong thời kỳ đổi mới, Thượng tá Đặng Xuân Ưu (đương kim trưởng phòng) đã chính thức viết về cái hai "thủ cấp" trị giá 120.000 USD của hai đồng chí công an Sùng A Hồng và Lầu A Tính như thế.

Hơn ai hết, đương kim Phó Giám đốc Sùng A Hồng biết rõ vì sao các ông trùm ma tuý lại treo giải giết ông với mức "được giá" như vậy. Bởi, hai ông từng là khắc tinh của các đối tượng buôn bán ma tuý ngay từ khi ông Hồng còn đảm chức Phó trưởng phòng PC17, Công an Điện Biên.

Tên Lò Văn Hia bị bắt quả tang với 4,8kg thuốc phiện.
Trinh sát - ba gã đi cày thuê

Khi chuyên án bắt Giống Sính ra đời, thiếu tá Phong vẫn như thói quen cũ, nghĩa là xắn tay áo, nóng nảy xin làm tướng tiên phong. Anh bỗ bã: "Tớ ra đời để đi tiên phong, tớ đã thề "đánh" bằng được thằng Sính này không thì mất sĩ diện lắm, uất lắm".

Sính là đối tượng truy nã đặc biệt nguy hiểm, nằm trong đường dây buôn ma tuý khổng lồ từ Tây Bắc về Hà Nội và miền xuôi nói chung. Chuyên án này có bí số T1 02, do Tổng cục Cảnh sát trực tiếp chỉ đạo. Đường dây ma tuý lớn này do Chu Văn Hiếu cầm đầu, nhưng việc mang ma tuý từ Lào về đổ buôn cho Hiếu lại đều do "nhạc trưởng" là Sùng Giống Sính chỉ huy.

Nhà Sính ở bản Cà Tâu, xã Sa Dung, huyện Điện Biên Đông xa xôi lắm. Vì đã từng cung cấp ít nhất 40 bánh heroin, 300kg thuốc phiện (!) cho đường dây của Hiếu (đây chỉ là số liệu mà cơ quan điều tra đã chứng minh được), cho nên Sính cực giàu và cực kỷ xảo quyệt.

Từ QL 279 vào khu vực Sính ở, có một con đường 30km, mà Sính đã bỏ tiền ra đào đắp xây dựng tới 15km, để rồi dân gian "biết ơn" đặt tên đó là đường Giống Sính. Nhưng Giống Sính cho bỏ bẵng hơn 10km gần nhà: đường ở dạng... ổ khủng long, không xe nào đi được. Mục đích của hắn là tạo ra khoảng trắc trở, để quan sát, để án ngữ lực lượng vào bắt hắn.

Khi nhận được tin mật báo rằng Sính và vợ hắn đang ẩn nấp, giả đò cày cấy ngoài lán nương ở xa nhà hắn khoảng 10km, anh Phong và đồng đội lập tức lên đường. Anh Phong và anh Kiên, anh Cà Bình đi đầu. Các anh cải trang thành những người đi làm thuê. Họ đi lầm lũi, đi từ tối đến khi trời tờ mờ sáng thì đến nơi. Anh Phong giả vờ tựa cửa kêu mệt, anh Cà Bình, là người Thái, biết tiếng địa phương mới lớn tiếng hỏi Giống Sính là ở đây có cần người làm thuê không?

Các anh Đức, Đường, Lầu A Tính cũng từ mũi sau, ập đến giả vờ hỏi han. Mục đích của anh em là bằng mọi giá giảm thiểu sự hy sinh (nếu có), vì Sính cực kỳ manh động, theo nguồn tin, hắn luôn mang theo súng đã lên đạn và lựu đạn mỏ vịt lúc nào cũng sẵn sàng rút chốt. Sính đã rất nghi ngờ sự xuất hiện của 6 gã lạ mặt rồi, nhưng hắn không thể hành động gì hơn là... đứng băn khoăn tính kế.

Khi anh Đường cảm thấy đủ an toàn để quật ngã Sính, anh ngồi sụp xuống nói bâng quơ làm hiệu "Đất ở đây tốt nhỉ", 6 tên "cày thuê" cùng ập vào quật ngã Sính. Vợ Sính vác cái cuốc bổ thẳng vào đầu anh Cà Bình, anh Bình tránh được, trói giật cánh khuỷu áp giải đi luôn. Sính quỳ xuống, xin được "trả công" 100 triệu nếu anh em thả hắn ra vài ngày, hoặc chỉ một ngày thôi. Tuy nhiên họ đã từ chối nhiều "viên đạn bọc đường" còn ngọt hơn thế của các ông trùm kiểu này rồi.

Nhưng có một điều không nằm ngoài dự kiến, ấy là khi gần đến bản, Giống Sính bắt đầu lấy hơi để kêu cứu. Anh em bảo nhau lấy băng dính đem theo từ nhà ra dán vào mồm Giống Sính. Hắn kêu là có người đến giải cứu ngay. Cuộc vào hang bắt cọp đã thành công ngoài dự kiến. Đó là chuyên án duy nhất mà khi ra đi anh em trinh sát đã tính kế mang theo cả băng dính bịt mồm kẻ "vừa ăn cướp vừa la làng".

Đạn bọc đường
Trong cuộc chiến khốc liệt và vinh quang là ngăn chặn dòng thác chết chóc của hàng trắng hàng đen (và gần đây là đủ các màu khác), có nhiều chiến sĩ công an đã ngã xuống. Có người bị sát hại bởi các đối tượng liều lĩnh, manh động; có người gục ngã bởi không đủ đề kháng trước cám dỗ tầm thường.

Một số người chống tội phạm bỗng trở thành tội phạm và đã thụ án tử hình vì tội buôn bán ma tuý. Có đồng chí như Vũ Phong Mã, là trưởng phòng hậu cần của Công an tỉnh hẳn hoi, có anh là lái xe thôi cũng "dính", có chàng cảnh sát hình sự, có anh là người đánh án ma tuý khét tiếng cũng dính. Và, những "hạt sạn" ấy cũng là "lửa thử vàng" để ngời lên cái phẩm chất "vì nước quên thân, vì dân phục vụ" của những người biết vững vàng trước cám dỗ.

Trong chuyên án 204 - H, Hồ Văn Tâm, lúc quẫy cuồng sa lưới, hắn đã tòi ra tới 400 triệu đồng để mong "châm chước"; quái nữ Nguyễn Thị Nhung trong đường dây buôn 43,5 bánh hêroin, với sự tham gia của Đảng viên, Chủ tịch mặt trận tổ quốc xã Na Ư, cũng đưa hối lộ 200 triệu đồng cho trinh sát; trong chuyên án 119 - L, các nữ quái Trần Thị Sự, Trần Thị Xá nài nỉ nhóm điều tra viên hãy nhận giùm 6.000USD để nương tay cho tội ác của thị; và chẳng đâu xa, "bố già" Sùng Giống Sính cũng đã đặt vấn đề đưa 100 triệu đồng cho anh chàng thiếu tá Phan Trung Phong đang ngồi trước mặt tôi đây - dĩ nhiên, tất cả những "viên kẹo độc" đó đã bị từ chối thẳng thừng.

"Nói thì bảo sách vở, nhưng khi đã đem tính mạng mình ra treo ở đầu họng súng của "chúng nó" nhiều tháng trời như chúng tôi, tiền không thể là thứ mua chuộc được đâu. Cái nghĩa khí của người xả thân cho cộng đồng ấy là vô giá, trước cái ác, sự sống còn chả tiếc; sao chúng tôi có thể đổi lý tưởng ấy để lấy... tiền?" - anh Phong đột nhiên quay lại nói với chúng tôi.

(Xem tiếp số sau)

Đỗ Doãn Hoàng
Tin mới từ Điện Biên

Quảng cáo
 
Tòa soạn | Lịch sử | Thỏa thuận sử dụng | Trợ giúp | Sitemap | Liên hệ
© 2006 Báo Lao Động - Cơ quan của Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam. All rights reserved.
Giấy phép số: 221/GP-BVHTT • Tổng Biên tập: VƯƠNG VĂN VIỆT • Phó Tổng Biên tập: Tô Quang Phán - Vũ Mạnh Cường
Địa chỉ: 15/167 Tây Sơn - Đống Đa - Hà Nội • ĐT: 04-5330304 - 5330305 • Fax: 04-5370141 Email: webmaster@laodong.com.vn
Báo mới - Tổng hợp tin tức tự động