Tin mới nhận:  
Đăng ký tin thư
  Email của bạn
  
  
Quảng cáo
Ngồi ở Highlands café
Lao Động Cuối tuần số 28 Ngày 13/07/2008 Cập nhật: 12:00 AM, 13/07/2008
(LĐCT) - Vẻ như người viết bắt đầu ý thức về cái viết chuyên nghiệp. Cắt lát hoạt, vào thẳng truyện bằng phủ định: Không! Nhằm khẳng định: Tôi muốn một động thái nhà nghề. Và thực chứng: Chỉ ngồi ở Highlands khuấy càphê, nữ nhân vật của Nguyễn Quỳnh Trang đã nhìn ra... thế giới, bằng con mắt "chanh cốm" thời nay.

Buồn sớm, chín sớm, ngẫm sự đời không mấy giản dị, vỡ lẽ cuộc sống ở cả hai mặt tối sáng, với những biến động xanh mướt mát hoặc phi lý, xám xịt, bất thường...

Song, truyện vẫn lấp lánh hồn nhiên, bởi chủ thể viết thành thật, nhìn đời như vốn có, trên tâm thức điều hoà triết học: không bôi đen, chẳng tô hồng. Cách viết giản khiết này báo hiệu tác giả sẽ đi xa hơn câu chuyện nhỏ của truyện ngắn. Bằng cớ là tiểu thuyết "hơi bị được" của Trang, về nhân vật tuổi xanh: "1981", đã xuất bản 2007.

Truyện này như dấu lặng đợi tiểu thuyết nữa sắp ra mắt. Âu cũng là cách tác giả thở nhẹ cho cảm giác mạnh sắp đến?

Nguyễn Thị Minh Thái

Không. Cô đâu có ý định tiếp thị cho thương hiệu càphê sinh tố trà đá đang loang rộng trong thị trường giải khát này. Mà để viết cho đúng cái tên trên, cô buộc phải kín đáo ngó vào dòng chữ in trên cốc capuccino đang uống dở hoặc giả đò nháng mắt lên bức tường màu nâu nhạt gắn những ký tự đỏ tươi. Đơn giản đó là quán mà cô hay tới để giết thời gian. Cũng chỉ là hai mươi lăm ngàn cho một quả dừa xiêm hay mười lăm ngàn một lipton đá. Ừ thì nói "cũng chỉ" nghe vẻ lệnh khệnh, nhưng hề gì, cô mấy khi phải trả tiền.

Hôm trước, không ai mời, lại ra quán nước cũ ngồi uống trà đá vỉa hè một ngàn mỗi cốc. Vỉa hè thì vỉa hè. Thi thoảng cũng thấy mấy nghệ sĩ quen mặt trên báo ghé vào đây ngồi. Thành ra trà đá cũng oách, nên đành vứt cái xe cũ mèm cũ rách ven lòng đường để nhào vào kiếm một chỗ. Ghế nhựa đỏ nhựa xanh viết tên chủ quán khơi khơi nguệch ngoạc sơn trắng. Bàn biến tấu từ hàng rào ximăng quây vòng xung quanh gốc cây xà cừ. Chênh chếch trước mặt là nhà thờ Lớn, thi thoảng là tiếng chuông bùng binh.

Đối diện bên kia đường là mấy quán nước viết toàn chữ nước ngoài, người Việt đọc không hiểu mà vẫn thích ghé vào. Vừa uống chè từ cái cốc nhựa trắng không còn trắng, đáy đọng vạt ố vàng, vừa nghe anh ca sĩ tên Tuấn gào lên "tôi yêu Ciao, Ciao" vọng ra từ cái đài cũ rích của anh chàng họa sĩ nửa mùa quen mặt.

Gã Tuấn có thể gào ở chỗ công cộng là "tôi yêu Ciao", thế sao cô không nói được rằng tôi thích Highlands café. Ngồi đó vừa mát, vừa thoáng, ngả người trên cái ghế mút đệm dày thật khoái, người quen bắt gặp thì tốt, không bắt gặp vẫn phải biết vì kiểu gì chả viết vài dòng cảm thán ở blast. Ví dụ như: Đang ngồi ở Highlands café - buồn...

Nếu thích kiểu ấn tượng hơn nữa, tranh thủ khi đang ngồi đó, làm vài cuộc hẹn vặt mấy đứa bạn cùng nghề viết. Làm sao chúng nó chỉ đến nhìn mình xong thì... về. Kiểu cầm mấy cuốn sách chưa trả, bảo chúng nó đến lấy, hoặc cầm nhuận bút hộ đứa nào, cũng gọi đến lấy luôn. Bọn nó cũng không đủ thiết tha, thân thuộc gì để ngồi uống với nhau nhẩn nha cốc nước. Sơ sơ thôi. Còn bạn thân thì vừa đủ biết mặt lẫn bụng nhau rồi. Hay nhất là trà đá vỉa hè một ngàn mỗi cốc.

Nguyễn Quỳnh Trang

Sinh năm 1981

Các tuyển tập truyện ngắn: "Văn mới", "8x", "Vũ điệu thân gầy", "Độc thoại trên tháp nhà thờ"... (in chung)

Tiểu thuyết: "1981", "Nhiều cách sống".

Hiện làm việc tại báo Thể thao & Văn hoá (Thông tấn xã Việt Nam)

Hôm trước nữa cũng không ngồi ở Highlands café. Đứa nhóc mới quen rủ đi bar. Về, tranh thủ lên mạng ngay làm quả entry kèm thêm cái ảnh đứa bạn chụp hộ từ máy điện thoại đang cười toe toét bên chai bia vừa kịp bật nắp. Nhớ viết bằng cái giọng, đêm nào mà chả vào đây.

Nếu không Highlands café, không trà đá, không bar, chả có chỗ nào để đi - như hôm nay - thì nằm bò trên giường tầng hai ký túc xá để viết.

Tìm một thứ như là cái gì mới mới. Thì không. Nó vẫn cũ, nếu tìm gì mới. Thực sự là toàn điều không mới.
Cái này chẳng có mùi sex. Cô hấp háy mắt mơ hồ.

Cái truyện nằm trên bàn ủ rũ. Nếu cho vài pha sex thì sao, cứ cho là một dạng khác của miêu tả. Trườn lên. Phủ xuống. Luồn tay. Sấp. Ngửa. Sấp. Cong ưỡn. Đỉnh khoái. Rên - (Rên kiểu quái gì). Không mới. Chẳng thật. Làm quái gì có tư thế mới. Có gì là thật. Hàng triệu năm từ loài vật sang loài người. Gỉ hoét ra rồi.

Cái này chẳng kiểu điên điên. Điên có hệ thống ấy, một độc giả giấu mặt thương yêu nhỉ. Cô búng ngón tay vào không khí. Sẽ làm đau một hột nắng đang xịu và xỉu đi vì sắp trận giông. Kiểu trại tâm thần quá cũ. Tụt quần chổng mông à, hay hoa hoè trần truồng hi (cười) híc (khóc). Mà suy cho cùng người với người luôn thể nhìn nhau bằng kiểu điên. Nhàm!

Cho tí chất thơ vào nhé. Sến đặc. Nông. Đơn nghĩa. Cái kiểu một vị phê bình đặt mình trong chủ thể sáng tạo mà phán xét nơi hội thảo. Sau đó cáu tiết loạn lên vì một đứa học trò đạo bài diễn văn của thầy. Lũ viết lơ ngơ hết biết gì đúng gì sai (mà có quái gì là đúng là sai) ngồi chuyện nhạt với nhau nhấm nháy tí bia hơi mày nhá. Thế nhá!

Hay lại ông Năm đi đánh cá, bà Mười đi chợ... Cái này đến một dòng cũng không đọc nổi. Chịu.

Ghi chép kiểu à à soi chiếu từ một tấm gương. Hiện thực chủ nghĩa ý mà. Ái chà. Oách đây. Khối thứ lằng nhằng đủ để viết vài thiên tiểu thuyết. Nhưng cô chẳng thuộc dạng có thể nằm bò ra mà ghi nhớ viết, kiểu nhật ký chíp hôi mà có tính tư tưởng. Ôi dào tư với chả tưởng. (Trong khi mắc kiểu lười kinh niên và hèn hạ trốn va chạm).

Thế phải bắt đầu từ đâu.

12
Truyện ngắn của Nguyễn Quỳnh Trang

Quảng cáo
 
Tòa soạn | Lịch sử | Thỏa thuận sử dụng | Trợ giúp | Sitemap | Liên hệ
© 2006 Báo Lao Động - Cơ quan của Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam. All rights reserved.
Giấy phép số: 221/GP-BVHTT • Tổng Biên tập: VƯƠNG VĂN VIỆT • Phó Tổng Biên tập: Tô Quang Phán - Vũ Mạnh Cường
Địa chỉ: 15/167 Tây Sơn - Đống Đa - Hà Nội • ĐT: 04-5330304 - 5330305 • Fax: 04-5370141 Email: webmaster@laodong.com.vn
Báo mới - Tổng hợp tin tức tự động