Tin mới nhận:  
Đăng ký tin thư
  Email của bạn
  
  
Quảng cáo
Lịch cắt điện khu vực Hà Nội
Ông Khalid Muhmood - Chủ tịch Tổ chức Giáo dục Đào tạo Apollo:
"Việt Nam luôn hướng đến những giá trị giáo dục..."
Lao Động Cuối tuần số 40 Ngày 05/10/2008 Cập nhật: 7:14 AM, 05/10/2008
Ông Khalid Muhmood - Chủ tịch Tổ chức Giáo dục Đào tạo Apollo, sáng lập viên trường ĐH Anh Quốc tại VN.
(LĐCT) - "Mr Rung chuông vàng" - rất nhiều bạn trẻ VN gọi Khalid Muhmood với cái tên thân mật như vậy. Ngoài ra, ông còn rất nhiệt tình trong vai trò cố vấn cho các chương trình truyền thông mang tính giáo dục cao: "Bảy sắc cầu vồng", "Đường lên đỉnh Olympia", "Học tiếng Anh qua bài hát"...

Có bố là người Iraq, mẹ  người Anh, dường như Khalid Muhmood chỉ "giữ lại" nét Châu Âu duy nhất cho mình  ở đôi mắt màu xanh ngọc.

Thừa hưởng kinh nghiệm mấy chục năm làm giáo dục của gia đình, nhưng chàng trai mới ngoài hai mươi tuổi khi ấy đã không chịu "núp" bóng gia đình, cùng người vợ trẻ (Arabella Peters) đi tìm miền đất mới để gây dựng sự nghiệp. Có mặt tại VN từ năm 1994 và là tổ chức nước ngoài đầu tiên, duy nhất làm về lĩnh vực giáo dục - đào tạo tiếng Anh và các kỹ năng quản lý của các ngành kinh tế khác, đến nay, khi đã khẳng định được thương hiệu của mình, Apollo lại tiếp tục mở rộng sang lĩnh vực đào tạo bậc đại học. Dự án trường ĐH Anh Quốc vừa được khởi động mới đây với sự chứng kiến của hoàng tử Andrew (Vương quốc Anh)  và Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Bộ GD-ĐT Nguyễn Thiện Nhân đã nhận được sự quan tâm của rất nhiều người.

Thưa ông, tại sao lại là VN chứ không phải  nước nào khác trong khu vực là nơi ông chọn để tiến hành "kinh doanh" giáo dục? Học phí của Apollo rõ ràng là một điều quá xa xỉ với nhiều người dân VN lúc bấy giờ?

- Cha mẹ, anh chị em, bạn bè tôi lúc đó cũng thắc mắc y như bạn vậy. Họ lo lắng cho tôi và hỏi tại sao không đầu tư vào Trung Quốc -  một thị trường nhiều tiềm năng, hoặc đơn giản là ở Anh hoặc Trung Đông, nơi gia đình tôi có những cơ sở giáo dục sẵn có. Tôi cũng đã đi tham khảo một vài nước trong khu vực. Nhưng, có lẽ một trong những điều khiến tôi quyết định chọn VN là khi bắt đầu đặt chân đến đất nước này, tôi đã bắt gặp nhiều người đạp xíchlô, trong khi ngồi đợi khách đã tranh thủ đọc sách, báo...
 
Kinh nghiệm và bản năng mách bảo tôi rằng, đó mới là dấu hiệu của tiềm năng. Và đến bây giờ có thể nói, nhận định của tôi là đúng. Từ chỗ chỉ có một cơ sở ở HN lúc ban đầu, đến nay chúng tôi đã có 08 cơ sở ở HN, TP Hồ Chí Minh, Đà Nẵng và Hải Phòng với 350 nhân viên.

Không chỉ có vậy, trong vòng hơn mười năm có mặt tại VN, năm 2006, Apollo được nhận bằng khen của UBND TPHN vì những đóng góp tích cực vào sự nghiệp phát triển KT-XH của thủ đô. Giải thưởng "Rồng Vàng" cho đơn vị xuất sắc trong lĩnh vực giáo dục 2006, 2007. Năm 2007, tổ chức này lại được nhận Giải thưởng "Thương hiệu VN tốt nhất" do VietnamNet tổ chức với sự bảo trợ của Phòng Công nghiệp và Thương mại VN (VCCI).

Cũng năm 2007, Chủ tịch Khalid Muhmood đã vinh dự được tặng Kỷ niệm chương Vì sự nghiệp giáo dục của Bộ GD -ĐT VN. Trong tháng 10 này, cùng với một số DN khác, ông sẽ vinh dự  được nhận Huân chương của Nữ hoàng Anh dành cho những người có đóng góp cho sự nghiệp phát triển giáo dục ở nước ngoài.

Kinh doanh thì phải đặt vấn đề lợi nhuận lên hàng đầu. Vậy ông đã làm thế nào để có thể dung hoà được cả lợi ích tư lẫn lợi ích xã hội?

- Tạo môi trường thuận lợi nhất cho người học, mang lại cho họ nhiều hơn những gì họ đầu tư và kỳ vọng.. điều đó sẽ có tác động tốt trở lại với DN, giúp DN phát triển bền vững và lâu dài hơn. Đó có thể coi là tiêu chí hành động của tôi bởi kinh doanh giáo dục khác với các ngành kinh doanh khác ở chỗ mọi tiêu chí hành động đều phải hướng đến mục đích phát triển con người. Ngay  đối với nhân viên của tôi cũng vậy.

Lương  Apollo trả không phải là cao nhất, nhưng tất cả mọi người đều được chủ động trong công việc của mình, đều có cơ hội thăng tiến như nhau... Đã từng có những nhân viên làm tạp vụ, sau khi phấn đấu học tập đã thi và được nhận vào những vị trí thu ngân, kế toán, nhân viên văn phòng tại Apollo.

Và cũng có trường hợp đặc biệt: Một cậu bé đánh giày đã được Apollo hỗ trợ học tập để trở thành một nhân viên có năng lực ở khách sạn Hilton, và hiện nay đã là chủ một khách sạn mini. Theo ông, tố chất nào cần thiết nhất ở một học viên?

- Lòng nhiệt tình và thái độ đúng đắn với công việc. Ví dụ về nhân viên của tôi cũng như về cậu bé đánh giày mà bạn nhắc tới là minh chứng cho suy nghĩ đó. Lòng nhiệt tình và thái độ đúng đắn với công việc sẽ giúp bạn nắm bắt được nhiều cơ hội hơn và do vậy khả năng thành công cao hơn.

Có một câu chuyện nhỏ thế này khiến tôi cứ suy nghĩ mãi: Tôi vừa dự chung kết cuộc thi "Rung chuông vàng" ở Cần Thơ, một bạn được trao giải là học bổng của Apollo, thay vì thái độ mừng vui như tôi nghĩ thì bạn ấy lại lưỡng lự và xin bảo lưu phần thưởng đến... sang năm. Rất có thể vì thiếu lòng nhiệt tình với công việc (học tập), bạn ấy sẽ bỏ lỡ một số cơ hội nào đó trong tương lai gần...

 Một lớp quản trị kinh doanh tại Trung tâm Apollo.
Cảm nhận của ông về giáo dục ở VN?

- Quan điểm của bạn thế nào? Có thay đổi gì nhiều không, cái thời của bạn với thời bây giờ? Trẻ em bây giờ hiểu biết hơn thời chúng tôi hồi nhỏ. Các em được thu nạp nhiều kiến thức hơn qua chương trình giảng dạy, qua truyền thông... Nói tóm lại là có nhiều cơ hội hơn, nhưng dường như các cơ hội đó không được chia đều cho từng nhóm đối tượng...

Đúng vậy, và đó là quy luật tất yếu. Cũng chính vì vậy mà sự phát triển giáo dục ở khu vực tư nhân cũng thu hút được sự quan tâm của mọi giới bởi như vậy có nghĩa là học viên có thêm nhiều sự lựa chọn, phù hợp với khả năng và nhu cầu - cả về kinh tế lẫn kiến thức. Trở lại với vấn đề bạn hỏi, tôi đã thấy học viên của tôi có nhiều thay đổi. Những khoá đầu, các em còn thụ động trong học tập cũng như giao tiếp.

Tôi luôn nhận được những câu chào, cảm ơn và trao đổi rất khuôn phép, "ngoại giao". Nhưng đến những lớp học viên sau này, tôi lại chỉ nhận được những câu  thân mật kiểu như "Hi!", "Thank"... Đó là biểu hiện của sự tự tin. Mà sự tự tin chỉ có ở những người làm chủ được tình thế. Nói rộng hơn, giáo dục của VN vẫn luôn phát triển, chỉ có điều là chưa đạt được như mong muốn.

Tôi cũng có dịp làm việc với một số trường ĐH ở VN và nhận thấy số giờ học viên phải ngồi nghe giảng quá nhiều (20giờ/tuần so với 9 giờ/tuần ở nhiều nước khác trên thế giới), không có thời gian học nhóm và nghiên cứu riêng. Điều này sẽ hạn chế sức sáng tạo và do đó cũng sẽ giảm đi sự hứng thú trong học tập.

Ông có thể nói rõ thêm về dự án British University (BU - trường ĐH Anh Quốc)  tại VN?

- Đây là một dự án lớn. Chúng tôi hiện nay có hai trường ĐH đối tác là ĐH London và ĐH Staffordshire (Anh), dự kiến bắt đầu tuyển sinh từ năm học 2009 với số lượng ban đầu chỉ khoảng 100-150 sinh viên với 3 chuyên ngành: Tài chính kế toán, Quản trị kinh doanh quốc tế, Tài chính kế toán. Quy mô lớp học sẽ được giảm thiểu để đảm bảo tỉ lệ tương tác giữa giảng viên và sinh viên cao. Bằng tốt nghiệp BU, sẽ do các trường ĐH bên Anh cấp, có giá trị như khi sinh viên học tập và tốt nghiệp tại Anh. Học phí dự kiến từ 18.000USD-20.000USD cho một khoá học.

Có cơ hội nào cho các sinh viên nghèo không, thưa ông?

- Với việc mở BU, không chỉ đơn thuần là thành lập một trường đại học, chúng tôi còn giúp thay đổi cuộc đời. Chúng tôi cung cấp học bổng cho những học sinh nghèo học giỏi. Chúng tôi sẽ góp phần thay đổi quan niệm về vai trò, vị trí của nhóm giáo dục tư thục tại VN.

Đâu là điểm mạnh và điểm yếu của ông?

- Điểm mạnh của tôi là tôi biết điểm mạnh điểm yếu của mình. Điểm yếu là còn thiếu sự quan tâm đến các tiểu tiết của công việc.

Ông khắc phục điểm yếu ấy như thế nào?

- Tôi có đội ngũ cộng sự tốt, họ có khả năng khắc phục điểm yếu của tôi.

Nghe có vẻ như không giống ngài Khalid lắm... Bởi trong blog của mình, ông đã từng  băn khoăn về những "tiểu tiết" trong cuộc sống. Ví dụ như câu hỏi tại sao người Châu Á nói chung rất hay hỏi nhau về những vấn đề mà người Châu Âu cho là sự riêng tư, kiểu như: "Lương anh được bao nhiêu? Anh thuê nhà hết bao nhiêu?". Và tại sao một người đàn ông Châu Á có thể tự nhiên khen một người đàn ông khác: "Anh thật điển trai". Hoặc có những so sánh hết sức thú vị "Ở Châu Á, có cảm giác người VN tự hào về các món ăn của mình như người Italia ở châu Âu"... Ông thích món gì nhất ở VN?

- Tôi cho rằng đó không phải là những câu hỏi "vụn vặt" mà là vấn đề văn hoá. Làm giáo dục mà lại không tìm hiểu về văn hoá thì thật là duy ý chí. Những món tôi thích ư? Nem Sài Gòn, mực chiên tỏi, nem Hải Phòng... Nhưng tôi không thích phở!

Còn điều gì làm ông thích và không thích khi sống ở VN?

- Nói về không thích trước nhé. Đó là khoảng cách với gia đình. Đó là nạn kẹt xe ngày càng trầm trọng ở VN. Còn điều làm tôi thích nhất là con người ở đây. Ngoài sự vui vẻ, thân thiện như phần lớn người Châu Âu cảm nhận, tôi còn nhận thấy họ có động lực làm việc và học tập rất mạnh mẽ. Người VN rất quan tâm đến giá trị giáo dục.

Xin cảm ơn ông.

Kim Anh thực hiện

Quảng cáo
Những điều cần biết về tuyển sinh ĐH, CĐ năm 2008
 
Tòa soạn | Lịch sử | Thỏa thuận sử dụng | Trợ giúp | Sitemap | Liên hệ
© 2006 Báo Lao Động - Cơ quan của Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam. All rights reserved.
Giấy phép số: 221/GP-BVHTT • Tổng Biên tập: VƯƠNG VĂN VIỆT • Phó Tổng Biên tập: Tô Quang Phán - Vũ Mạnh Cường
Địa chỉ: 15/167 Tây Sơn - Đống Đa - Hà Nội • ĐT: 04-5330304 - 5330305 • Fax: 04-5370141 Email: webmaster@laodong.com.vn
Báo mới - Tổng hợp tin tức tự động