
Xứ Mỹ, ngày... tháng... năm...
Ông bạn vong niên,
"Chiều hôm nay mình tui lang thang trên đường", "tui đi giữa hoàng hôn ...".
Tui vừa đi vừa suy nghĩ tới một chiện thiệt mắc cười mà nghĩ riết thấy cười hổng đặng ông ơi. Để tui nói ông nghe.
Cách đây khoảng hai tháng trong xóm tui ở bỗng có chuyện um xùm. Nguyên do là vì cặp vợ chồng chú Cư thuê nhà ở đối diện nhà tui cãi nhau, chửi nhau quá chừng quá đỗi; mà lại mở cửa chửi nhau mới ngon lành, làm như muốn cho cả xóm biết tài chửi của mình. Hai bên hổng biết lúc thương nhau có mặn nồng gọi nhau cưng ơi cưng hỡi hay không chớ lúc chửi nhau thì mày tao tùm lum loạn cả lên.
Thế rồi chú Cư nóng nảy tát thím Cư một cái. Thím đau, lăn xả vào người chú, cào, cấu. Vừa cấu, vừa cào, thím vừa rú lên: "Đồ khốn lạn. Đồ vũ phu ăn hiếp đàn bà. Mày mà đánh cái lữa tao gọi lai quanh quanh bắt bỏ mẹ mà!".
Chú Cư điên tiết: "Ông đánh cho mày hết gọi nuôn!". Chú giựt đứt dây, quăng tuốt cái điện thoại ra sân, rồi sẵn trớn, chú bịch bịch thêm thím ấy mấy cái. Thím Cư la làng, chạy ra bãi cỏ trước sân nhà lăn lộn. Bốn đứa con của vợ chồng chú Cư đồng loạt rủ nhau khóc quá trời đất.
Xui cho tui lúc bấy giờ đang mở cửa đứng hút thuốc, tui thấy hết mọi chuyện, và nói thiệt với ông là tui vừa làm bộ hút thuốc, vừa đứng ngóng ngóng ngó qua, nhân tiện nghe chửi lộn luôn thể để đỡ nhớ quê hương xứ sở. Cái xứ Mỹ này coi dzậy chớ buồn kể gì vì hàng xóm láng giềng ít khi giao tiếp với nhau. Ở đây thiên hạ mạnh ai nấy sống, mạnh nhà nào nhà nấy đóng cửa, hổng ai nói với ai tiếng nào.
Bởi vậy mà như tui nói, xui cho tui là cửa nhà tui đang mở, và vợ tui hổng có nhà để cản tui khỏi chàng ràng chiện thiên hạ. Thím Cư lăn lộn kêu trời kêu đất chẳng thấy chú Cư ra dỗ, và cũng chẳng thấy có người nào ra can bèn đứng dậy chạy ù vô nhà tui. Vừa chạy vô, thím vừa um xùm: "Ông ơi ông cho con gọi lai quanh quanh, ló đánh con chết mất ông ơi. Ôi giời ơi con vụng tu con nấy cái thằng chồng mất rậy đánh vợ riết con. Ôi giời ơi, ông ơi nà ông ơi!".
Chẳng cần biết tui có đồng ý hay không đồng ý, thím chụp luôn cái điện thoại tui để trên bàn, lấy ngón tay chỏ chích chích vào điện thoại mấy phát. Lúc đó tui hiểu cái "lai quanh quanh" của thím Cư là số điện thoại khẩn cấp chín-một-một. Là nine-one-one.
Thím Cư ôm ống nghe: "Bô nít đấy hả? Heo mi. Heo mi!". Tui không biết bên tổng đài của cảnh sát nói gì mà thím Cư lắp bắp: "Mai hút bành kiêu mi. Dà dà! Heo mi, mai hút bành kiêu mi!" (Cứu tôi, chồng tôi giết tôi).
Vừa "mai-hút-bành-kiêu-mi", vừa "heo-mi-mai-hút-bành-kiêu-mi", thím Cư vừa sụt sịt nấc lên từng hồi. Thím phụ đề Việt ngữ luôn vào những câu tiếng Anh nửa chừng xuân mà thím đang nói với tổng đài, lại vừa phân bua với tui: "Ông xem ló đấm con bầm tím cả mặt mày thế lày thì còn gì nà người. Vợ chồng ăn ở với nhau mà như súc như vật, động tí đá động tí đánh ... Dà dà, mai hút bành kiêu mi ... A nô, a nô, dà dà. Mai lêm hả? Dà dà, mai lêm Niên. Dà dà ... mai hút bành lêm Cu!".
Tui còn đang choáng váng nín cười vì những câu mai-hút-bành, a-nô-a-nô dà dà ... của thím Cư thì một lát sau có tiếng xe đậu lại, rồi hai người cảnh sát bước vào, một ông đi trước một ông đi sau, cả hai đều thủ thế đàng hoàng.
Người đi trước nhìn tui gằm gằm, hơi một chút ngạc nhiên, có lẽ vì thấy tuổi tui qua mấy sợi tóc bạc chung thuỷ còn đậu trên đầu chưa nỡ ra đi. Anh ta nhìn qua chỗ thím Cư lúc bấy giờ đang ngồi gọn lỏn trên bộ xalông cũ của gia đình tui, hỏi lớn: "Are you okay?" (bà có khoẻ không?). Thím Cư run rẩy: "Dà dà, mai hút bành kiêu mi!".
Người cảnh sát hỏi tiếp: "What happened?" (Có chuyện gì vậy?). Thím Cư nhìn qua tui, vẫn sụt sịt: "Dà dà... mai hút bành kiêu mi... Ông lói hộ con đi ông. Ông lói cho họ hiểu đi ông. Họ hỏi con cái gì thế hở ông ?".
Tui tính xớ rớ tới chút xíu để giúp thím Cư thì người cảnh sát ngăn lại. Anh ta đưa cặp mắt xanh lè nhìn tui: "Are you her husband?" (Ông là chồng bà ta à?) Lúc ấy tui hiểu ngay tại sao anh ta đã gằm gằm ngạc nhiên khi thấy tui trong nhà.
Tui cũng mắc cười trong bụng. Cái đồ cảnh sát ngu. Tui đáng tuổi cha thím Cư chớ ít ỏi gì sao mà anh cảnh sát này lại nghĩ tui là chồng của thím. Tui vận dụng khả năng Anh ngữ đã tới trình độ múa ít nói nhiều giải thích cho anh cảnh sát này tui chỉ là người hàng xóm, hổng có liên can gì đến thím Cư cả.
Chừng lâu lâu sau đó, tui không biết chuyện gì xảy ra ở bển mà thấy hai anh cảnh sát đưa chú Cư ra xe, tay chú bị còng sau lưng, còn thím Cư thì vừa lẽo đẽo đi theo vừa nhìn qua nhà tui nói như muốn cho tui nghe: "Ông ơi, ông ra ông lói hộ chứ nàm sao ló nại bắt chồng cháu đi như thế lày. Giời ơi, nàm sao mà nại bắt chồng tôi như thế lày. Cái đồ bô nít mất rậy. Đất lước tự ro mà sao nại còng chân còng tay người ta bắt đi như thế lày hở Giời ?".
Cái xe cảnh sát sơn màu đen với màu trắng chạy mất tiêu rồi mà thím Cư vẫn còn đứng ngoài sân Giời ơi Giời hỡi. Đám con thím thấy bố bị bắt đi lại càng khóc như ri.
* * *
Chuyện tới đó tưởng êm, hổng dè lại chẳng êm. Tháng rồi tui nhận được cái giấy của văn phòng quan Biện lý, mời tui ghé ra Biện lý Cuộc chơi, làm nhân chứng. Cái giấy mời có kèm theo một câu hăm he đại khái nói tui hổng đi hổng được.
Tui tới cửa quan đúng giờ hẹn, tám giờ mười lăm phút.
Chín giờ, tui thấy thím Cư trong phòng quan Biện lý đi ra, theo sau có một bà ốm ốm cao cao đeo kính cận thị người Việt Nam, hình như là thông dịch viên.
Thím Cư bước ngang chỗ tui, nhắn nhủ: "Ông lói hộ con nhé ông. Ông bảo với cái ông Mỹ nà chồng con không có đánh con nhé ông. Ông lói nà hai vợ chồng chỉ đùa nhau rồi anh ấy nhỡ tay xô con ngã tí thôi ông nhé. Nhé ông nhé!". Thím than thêm một câu: "Giời đất ạ! Cái xứ rì đâu mà kỳ khôi! Chuyện vợ chồng trong nhà người ta cãi nhau chứ có rì đâu mà cũng xen vào. Nại còn bắt chồng tôi đi tù!".
Tui theo chân bà thông dịch viên vào phòng quan Biện lý District Attorney. Quan người hồng hào, trông cũng có vẻ thân thiện, bụng quan oằn ra như có bầu sáu bảy tháng. Quan đưa tay bắt tay tui, bắt đầu hỏi chuyện. Bà thông dịch viên làm phận sự. Thoạt đầu tiên quan hỏi lý lịch tui, hỏi có quen vợ chồng chú Cư hay không, quen biết bao nhiêu lâu rồi... Sau đó quan hỏi bữa họ gây gổ tui có chứng kiến hay không, có thấy gì hay không...
Lời bà thông dịch, quan hỏi gì tui khai nấy. Đại khái tui khai với quan Biện lý những điều mà tui đã kể ông nghe ở trên. Hoàn toàn không thêm, hoàn toàn không bớt, chỉ giấu chuyện tui thấy lúc hai vợ chồng thùi thụi dọng nhau.
Thế rồi tui cũng không để ý gì thêm đến chuyện của vợ chồng chú thím Cư. Sau khi bị bắt chừng ba bốn hôm thì chú Cư được thả về.
Trưa hôm nay, lúc đâu chừng mười một giờ rưỡi khi tui vừa đi bác sĩ về thì gặp hai vợ chồng chú Cư cũng vừa đi đâu về. Cả hai ăn mặc đàng hoàng ra phết. Thấy tui, chú Cư buột miệng chửi thề: "Cái thằng già không nên nết. Già gần xuống lỗ rồi mà còn xía cái miệng móm vào chuyện thiên hạ!".
Tui ngạc nhiên, chưng hửng, đứng lại nhìn theo vợ chồng chú thím Cư đang bước vô nhà. Hai người vào nhà chừng nửa phút sau thì tiếng cãi vã bắt đầu nổi lên. Giọng chú Cư oang oang: "Đó! Mầy thấy chưa? Cũng tại mầy hết cả. Cái gì cũng gọi cảnh sát. Mầy Việt Nam chứ mầy có phải mắt xanh mũi lõ như Mỹ đâu mà cái gì mầy cũng gọi bố gọi mẹ cảnh sát của mầy? Là vợ là chồng mà sao mầy ham gọi cảnh sát thế?".
Hình như thím Cư nói lại chồng điều gì đó, tui nghe hổng rõ. Giọng chú vẫn oang oang: "Đó! Bây giờ mầy sướng chưa? Ông vừa đã bị ngồi tù mấy hôm, bây giờ ra toà nó lại còn bắt ông đi lao động hai ba chục ngày. Mẹ nó! Lại còn đóng gần một nghìn đồng tiền phạt. Tiền trên giời rơi xuống ấy à? Mầy sướng mẹ mầy chưa?".
Ông bạn vong niên,
Ông biết sao không? Từ trưa tới giờ tui cứ suy nghĩ chuyện vợ chồng chú thím Cư hoài. Tui hổng biết mình nên buồn, nên giận, hay nên tội nghiệp cặp vợ chồng người hàng xóm mình. Tui cũng hổng biết mình nên buồn nên giận hay nên tội nghiệp chính mình bị cái ách giữa đàng nó quàng vô cần cổ một cách khơi khơi ngang xương như vậy. Tui chỉ thấy chiện ở đời nhiều khi thiệt mắc cười, mà càng suy nghĩ thì lại cười hổng nổi .
Ông có nghĩ như vậy không?