Ngay năm sau, vẫn hứng chí vì "núi nhà, thơ vườn", lại được thủ hạ tâng bốc, ông Từ Đạm lần nữa lên núi. Lần này ông đục hình hai bàn chân mình vào đá để "tự mình lưu danh mình" thiên cổ. Tản Đà không chịu nổi, đăng báo tặng ông một bài thơ: "Năm ngoái quan lên đục mấy vần/Năm nay quan lại đục hai chân/Khen cho đá cũng bền gan nhỉ/Chịu để cho quan đục mấy lần" (ghi theo trí nhớ).
Cây nhà lá vườn thời nào cũng có! Ví như "mẹ hát con khen hay", lời khen "trồng được" có quyền ban cho thoải mái, chẳng ai dám xía vào. Tôi khen mẹ tôi, không gì cũng là đứa con có hiếu! Hội đồng khen rồi bỏ phiếu cho ông chủ tịch hội đồng, thì có gì lạ?
Nhưng lòng tham và cái "lố" (bịch) của con người không dừng lại chỗ dễ thương và có thể thông cảm vì "quá yêu mẹ" đó. Ngày nay, có quyền hành trong tay, thường là thành viên hay chủ tịch hội đồng, người ta tự tặng giải thưởng cho chính mình! Cũng chẳng có gì lạ!
Như vụ ông đương kim chủ tịch một hội nọ, đã 4 lần giành giải nhất bộ giải hàng năm của chính cái hội do mình làm chủ tịch! (Nếu kể cả cái giải nước ngoài cũng do ông thay mặt hội đề cử cho người ta phát hàng năm) giải ông ẵm năm nay là giải thứ tư, đó là không kể những giải khác ở chỗ khác, nơi ông thường có chân trong hội đồng xét giải!
Xin nói thêm, bảo ông chủ tịch hội nọ tự tặng giải cho mình cũng oan cho ông. Vì điều lệ giải không nói cấm ông chủ tịch lĩnh giải quá ba lần.
Vì ông xin vắng mặt khi bỏ phiếu, tạm thời nhường quyền làm chủ tịch hội đồng cho ông phó, rồi sang phòng bên cạnh ngồi, đúng nguyên tắc không chê vào đâu được! Nhưng ông không ngồi đó mà ông vẫn ngồi đó. Sao lại không nể ông được! Vậy là, về lý thì ông oan nhưng tình lại... không oan. Lý ông đúng nhưng tình ông có vấn đề theo cách nhìn nhận về của người Việt. Và ông cứ liên tục giật giải kiểu "mẹ hát con... tặng giải", lập một hattrick đáng ghi vào sử sách trong cuộc marathon danh lợi.
Công bằng mà nói, thơ ông tuy có lần bị nhà văn Tô Hoài chê là đồng nát nhưng cũng không đến nỗi dở, cứ gọi là đọc được, cấp dưới yêu ông thì bảo là "hay" cũng chẳng ai dám cãi, văn chương vốn khẩu chứng vô bằng. Nhưng dù thơ hay thật đi nữa ông cũng nên biết mẹ hát mà các con khen đến 4 lần thì cũng hơi nhiều.
Ông Từ Đạm ăn gian sự bất tử mới có hai lần mà đã được Tản Đà cho thơ. Nay ông chủ tịch hội nọ lĩnh giải 4 lần, cũng nên lẩy thơ Tản Đà để ghi ông vào sử sách và cũng là dịp luận bàn nhân tình thế thái: "Khen cho hội cũng bền gan nhỉ/Cứ để cho ông giật (giải) mấy lần!".