Việc 4 doanh nghiệp sản xuất phôi thép với lợi thế được nhà nước tạo điều kiện về chủ trương đã có ý ép giá bán sản phẩm các doanh nghiệp sản xuất chế biến quặng, bởi vì nếu không bán được cho họ thì cũng chẳng thể bán cho ai, điều đó có thể dẫn đấn một tiền lệ rất xấu.
Theo như bài viết, vào trung tuần tháng 9/2008, Công ty Thăng Long nếu được xuất khẩu 100.000 tấn sản phẩm bán được với giá 120USD/tấn thì sẽ thu được 12.000.000 USD đây là lượng ngoại tệ khá trong hoàn cảnh Việt Nam đang nhập siêu như hiện nay.
Theo tôi được biết hiện nay mức thuế xuất khẩu tinh quăng là 20% (tương đương 24USD/tấn), vậy số tiền Nhà nước có thể thu được thuế là 2.400.000 USD nếu cho phép xuất khẩu, trong khi đó các doanh nghiệp phôi thép chỉ trả giá 500.000 VND (tương đương 30USD và giá bán thép thành phẩm trên thị trường Việt Nam của các đơn vị sản xuất thép hiện nay vẫn ở mức 13-14 triệu/tấn gấp hơn 20 lần so với giá quặng). Điều này là rất bất hợp lý khi giá bán quặng trong nước chỉ gần bằng tiền thu thuế nếu xuất khẩu được.
Theo quan điểm của tôi, khi các doanh nghiệp luyện gang thép trong nước chưa có nhu cầu thực sự về sử dụng sản phẩm tinh quặng thì Nhà nước nên có chủ trương xem xét cho các đơn vị sản xuất chế biến tinh quặng được phép xuất khẩu một phần sản phẩm của họ đã làm ra, để tạo ra mức hợp lý về giá giữa trong và ngoài nước và đảm bảo lợi ích của các doanh nghiệp cũng như thu được nhiều hơn cho ngân sách nước nhà.