Điểm yếu và yếu điểm khác nhau. Điểm yếu là khuyết điểm, nhược điểm, là cái phần dở (không mạnh). Còn yếu điểm là cái chính, có thể dở, có thể hay. Âm tiết yếu trong từ điểm yếu là yếu, mạnh; còn trong từ yếu điểm lại mang nghĩa chính, phụ.
Nói "Yếu điểm của chúng ta hiện nay là chưa có một đội ngũ quản lý kinh tế thực sự tài năng, vững vàng" là không chính xác, mà phải nói: "Điểm yếu của chúng ta...".
Nói: "Yếu điểm của anh ấy là rất thông minh, nhạy cảm và năng động, nhanh chóng nắm bắt mọi vấn đề và nghĩ ngay được những cách thực thi công việc có hiệu quả nhanh" là đúng nếu ưu điểm trên là nét nổi bật, rõ nhất của đối tượng. Nhiều người dễ cho rằng nói vậy là sai, cứ tưởng yếu điểm là khuyết điểm (lầm lẫn với điểm yếu).
Tồn tại là một từ bị rất nhiều người dùng sai. Ta luôn nghe được ở các hội nghị, hội thảo, trên báo chí và khắp nơi: "Đơn vị chúng ta năm qua đã hoàn thành tốt kế hoạch, tuy vậy vẫn còn một số tồn tại..."; trong bản tự kiểm điểm công tác của nhiều người, có cả các vị có kiến thức lớn cũng viết: "Bên cạnh những ưu điểm trên, tôi còn một số tồn tại...".
Những câu nói, câu viết trên chứng tỏ tác giả đã đồng nghĩa tồn tại với khuyết điểm, nhược điểm - những cái dở, yếu kém cần phải khắc phục. Tồn tại là từ trong triết học chỉ tất cả những gì đang có, là những cái hiện hữu. Những cái đó đã tồn tại - tức là đã xuất hiện - nằm ngoài ý thức chủ quan của con người. Người ta muốn công nhận hay không công nhận cũng chẳng được.
Chủ nghĩa xã hội là danh từ, còn xã hội chủ nghĩa là tính từ, không thể lầm lẫn. Vậy mà không ít người cứ nói: "Chúng ta xây dựng xã hội chủ nghĩa từ một nước nông nghiệp lạc hậu...". Phải nói: "Chúng ta xây dựng chủ nghĩa xã hội từ..." hoặc "chúng ta xây dựng xã hội xã hội chủ nghĩa từ..." (phải có 2 từ xã hội liền nhau bởi vì sau từ xây dựng - là động từ - phải là danh từ, chứ không thể tính từ).
Cổ điển khác xa với cổ lỗ, cổ hủ. Cổ điển là một phương pháp sáng tác của văn học nghệ thuật... Rộng hơn, cổ điển chỉ những giá trị mẫu mực đã được thừa nhận qua các thời đại, ví như Truyện Kiều của đại thi hào Nguyễn Du là một tác phẩm cổ điển của văn học Việt Nam.
Còn cổ lỗ, cổ hủ chỉ sự lạc hậu, cũ kỹ. Một nhà tuyên huấn đã nói chuyện ở một câu lạc bộ tuyên giáo nọ: "Nếu chúng ta không thay đổi nếp suy nghĩ đến hôm nay đã trở nên rất cổ điển thì khó lòng tiến kịp thời đại...", lẽ ra phải dùng từ lạc hậu thay thế từ cổ điển trong trường hợp trên.
Hiện nay không ít người đã dùng từ bất cập nhưng không hiểu rõ nghĩa nên đã dùng sai. "Bất" là không, "cập" là tới. Trong câu tục ngữ: "Lúc thì thái quá, lúc thì bất cập", cần hiểu: Lúc thì quá mức (thái quá), lúc thì lại chưa tới, chưa đến độ (bất cập). Vậy bất cập là không tới, không đạt độ cần thiết. Như vậy từ này không thể lạm dụng chỉ mọi sự yếu kém, chất lượng thấp được.
Không nói: "Lô hàng này bất cập, chưa đáp ứng được yêu cầu". Trong câu trên, từ bất cập cần được thay thế bằng từ chất lượng kém. Nói "Qua kỳ thi thử vừa rồi, thấy rõ học sinh trường ta còn bất cập" có đúng không? Không đúng. Phải nói: "Học sinh trường ta còn non yếu, chưa đạt yêu cầu đào tạo". Có thể nói: "Mặc dù đã rất cố gắng nhưng trình độ chuyên môn của chúng tôi vẫn còn bất cập". Cần hiểu là: Sau bất cập luôn có một cái mức yêu cầu nào đó cụ thể. Chưa đạt được mức đó là bất cập. Tóm lại, từ này chỉ có nghĩa hẹp, cụ thể, chứ không quá rộng.
Có một trường hợp ngay cả giới báo chí, viết lách cũng dùng không chính xác. Thường các biên tập viên vẫn nói với cộng tác viên: "Bài này, tối đa là 1000 từ" (ví dụ). Phải nói là "1000 âm tiết" hoặc "1000 tiếng". Bởi vì từ có thể 1 âm tiết (đơn âm), có thể nhiều âm tiết (đa âm). Ví như Chủ nghĩa xã hội là một từ có 4 âm tiết (hoặc 4 tiếng). Lại có biên tập vẫn nói: "Cho 1000 chữ" (ví dụ) cũng sai. Bởi vì trong một từ "tự do" có 4 chữ (t,ư,d,o) chứ không phải 2 chữ như biên tập viên quan niệm.