Tin mới nhận:  
Đăng ký tin thư
  Email của bạn
  
  
Quảng cáo
Lịch cắt điện khu vực Hà Nội
Hình như chồng tôi yêu con nuôi?
Lao Động Cuối tuần số 35 Ngày 31/08/2008 Cập nhật: 12:36 AM, 31/08/2008
Minh hoạ của hoạ sĩ Trịnh Tú.
(LĐCT) - Chuyện của tôi vô cùng khó kể, bởi chẳng hay ho gì. Nói ra, mang tiếng "vạch áo cho người xem lưng".

Nhưng không nói, cứ cất giấu trong lòng thì lại luôn bức xúc, đến ngột ngạt, tưởng như lắm lúc đầu óc có thể nổ tung.

Tôi và anh yêu nhau say đắm, kéo dài suốt 5 năm mới cưới. Chúng tôi hoàn toàn thoả mãn về nhau. Sau khi cưới, cuộc sống của chúng tôi lại càng êm đềm.

Nhưng sống liền bên nhau 2 năm, tôi vẫn không có thai. Đi khám, người ta kết luận nguyên nhân về phía tôi. Rồi sau đó, chúng tôi thu xếp công việc, thu gom tiền bạc chạy chữa khắp nơi. Sau cả năm như thế, vẫn vô hiệu.

Thương anh, tôi đề xuất: hoặc là chia tay để anh lấy vợ khác, hoặc tôi chấp nhận anh có "vợ bé", miễn sao phải có con. Do tôi chủ động nên sẽ không bao giờ có chuyện ghen tuông. Thậm chí, tôi có thể thương quý, đùm bọc, coi như em ruột người đàn bà nào đó khiến anh có được con. Nhưng anh đã gạt phắt đầy cương quyết:

- Ta sẽ kiếm trong bệnh viện, khi đứa trẻ mới lọt lòng. Sẽ coi nó như con đẻ. Em cấm được lần nào trở lại chuyện "lẩm cẩm" ấy nữa nhé.

Tất nhiên là chúng tôi cần kiếm con trai. Nhưng bệnh viện nói hiện tại chỉ có con gái. Đó là một đứa trẻ nặng 3kg5 rất kháu, mẹ cháu mới có 17 tuổi, chửa hoang, không có khả năng nuôi con, nhờ cho hộ, không với điều kiện gì. Mọi thủ tục diễn ra nhanh chóng.

Chúng tôi đón hài nhi về nhà, đặt tên cháu là Hồng Phúc. Cuộc sống của ba chúng tôi êm đềm trôi đi. Chồng tôi vẫn luôn thể hiện rõ một trụ cột vững chắc. Đặc biệt, anh là một người cha thật tuyệt vời: luôn khiến Hồng Phúc vừa yêu quý, lại vừa rất sợ cha. Nhìn nó quấn quít bên anh, lòng tôi tràn ngập hạnh phúc.

Rồi Hồng Phúc lớn vổng lên lúc nào chẳng hay. Thấm thoát đã gần 20 năm. Hồng Phúc chẳng những xinh đẹp, ngoan, học giỏi mà còn rất hiếu thảo. Năm ngoái, tôi đổ bệnh phải nằm viện, Phúc tranh thủ ngoài giờ học là mang tài liệu vào ở bên tôi cả ngày đêm, không yên tâm để chồng tôi thuê người chăm sóc.

Thưa các anh chị. Câu chuyện gia đình tôi vậy tưởng là đã quá viên mãn và "có hậu". Nhưng...

Thật trớ trêu. Tất cả có lẽ bắt đầu bằng tình trạng sức khoẻ của tôi. Sau trận ốm năm ngoái, tôi gầy tọp, chỉ còn 40kg, tóc rụng rất nhiều.

Nếu trước đây, chồng tôi yêu thương, hết lòng chăm sóc con gái thì tôi vô cùng hạnh phúc. Nhưng nay, tự nhiên tôi có cảm giác một điều gì đó hơi là lạ, bất thường. Rất nhiều lần tôi thấy anh ôm ấp, âu yếm con gái không giống những người cha khác. Có thể bình thường được không khi người cha mới 48 tuổi, cứ ôm hôn, bế lên lòng mà âu yếm đứa con gái 19 tuổi? Mười năm trước, việc đó là bình thường. Nhưng nay thì thật là chướng.

Và dần dần tôi thấy rõ chồng tôi đã săn sóc nó hơn tôi. Ví dụ: Tuy rất quan tâm đến tôi, nhưng chưa bao giờ anh mua tặng tôi đồ lót. Vậy mà anh đã luôn mua cho con gái.

Tôi để ý thấy hôm nào, nó về muộn, hoặc điện thoại báo không ăn cơm nhà, anh bần thần, ra vào không yên và ăn mất ngon.

Rõ nhất là gần đây, Phúc đi thực tập một tháng xa nhà, tuần nào anh cũng lặn lội đến tận nơi thăm nó. Còn thì ngày nào cũng gọi điện thoại. Cha con nói chuyện hàng nửa giờ. Tôi nói với anh:

- Con nó lớn rồi, anh không cần phải quan tâm như trước nữa.

Chồng tôi nói: "Trong mắt cha mẹ, đứa con lúc nào cũng là bé dại, kể cả khi chúng có làm nên ông nọ, bà kia". Có lần tôi dặn con lớn rồi cần ý tứ. Ăn mặc ở trong nhà lúc có bố không thể quá thoải mái như lúc chỉ có hai mẹ con. Anh bảo tôi chỉ vẽ, con nó chứ có phải ai đâu. Tôi thì cảm thấy không thể chấp nhận khi con gái lớn ăn mặc hớ hênh bên cạnh người cha vẫn còn trẻ.

Linh cảm phụ nữ mách bảo là anh đã chán tôi, vì hiện nay tôi tiều tụy, ốm yếu. Đối với vợ, anh chỉ có tình thương, ân nghĩa và trách nhiệm. Anh yêu con gái không giống những người cha đẻ yêu con ruột. Hình như đến lúc này, sự khác máu tanh lòng đã đánh thức cái bản năng giới tính của anh. Nếu vậy thì kinh khủng biết bao!

Còn con tôi, nó vẫn luôn hồn nhiên trong trắng, luôn yêu quý cha mẹ, đặc biệt coi cha như thần tượng, vì anh giỏi giang, có tiếng tăm ngoài xã hội, lại hết mực yêu chiều nó.

Liệu tôi có quá "Tào Tháo đa nghi" hay linh cảm đúng sự thật? Tôi cần làm gì để ngăn chặn bi kịch có thể xảy ra? Và tôi có nên nhắc con gái phải "cảnh giác"?

Đỗ Thanh Mai (Quận Hoàng Mai - Hà Nội)

- Rất có thể linh tính của chị là đúng. Song chớ nói gì với đứa con. Hãy nói chuyện đàng hoàng, bày tỏ băn khoăn với chồng. Hãy cảnh báo anh ấy rằng: dẫu không phải con đẻ nhưng nếu có nảy tình cảm dạng luyến ái với con nuôi cũng là loạn luân, vì bị pháp luật ngăn cấm.

Mặt khác, chị nên tiếp tục "theo dõi" xem sao. Việc này cần xử lý hết sức tế nhị, khéo léo kẻo đổ vỡ tổ ấm vốn rất bền vững mấy chục năm nay.

Nguyễn Đình San bình luận

Quảng cáo
 
Tòa soạn | Lịch sử | Thỏa thuận sử dụng | Trợ giúp | Sitemap | Liên hệ
© 2006 Báo Lao Động - Cơ quan của Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam. All rights reserved.
Giấy phép số: 221/GP-BVHTT • Tổng Biên tập: VƯƠNG VĂN VIỆT • Phó Tổng Biên tập: Tô Quang Phán - Vũ Mạnh Cường
Địa chỉ: 15/167 Tây Sơn - Đống Đa - Hà Nội • ĐT: 04-5330304 - 5330305 • Fax: 04-5370141 Email: webmaster@laodong.com.vn
Báo mới - Tổng hợp tin tức tự động