|
Nguyễn Hiếu chọn lối kể thẳng thớm. Lối kể thẳng được chọn, cốt diễn đạt đường vòng oái oăm: có khi phải trải qua tình ảo, mới đến đích là tình thật chăng?
Kịch tính là ở đó. Nếu không, truyện sẽ rất nhạt, bởi các chuyện tình thời nay vốn đã nhợt nhạt trong cuộc sống đô thị gấp gáp, thiếu vắng đến rợn ngợp sự lãng mạn, kể cả chút rơi rớt cuối mùa.
Nếu người đọc có thể thích được truyện này, thì đó là cách Nguyễn Hiếu chống trả lại cái nhạt, trong biển mênh mông tình nhạt của đề tài tình yêu đô thị hôm nay, mà người viết nào cũng phải ngụp lặn, để tìm cho được cách kể mới.
May mà Nguyễn Hiếu tìm ra, lại còn khuyến mãi người đọc chút hài hước nhẹ... Nguyễn Thị Minh Thái |
Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Đã in 20 tiểu thuyết. Cuốn mới nhất "Tình nhân" tháng 2.2009. Đã in 6 tập truyện ngắn. Viết ba kịch bản phim truyền hình. Dựng 4 vở kịch trên sân khấu. Vở mới nhất "Linh hồn đông lạnh" (NH Kịch nói Việt Nam 2008). Hai giải thưởng tiểu thuyết. Hai giải thưởng truyện ngắn. Hai giải thơ Một giải LHVHNT Việt Nam cho tuyển "Kịch Nguyễn Hiếu" (2003)....
1. Chàng tên K. Tính cả tuổi mụ năm nay chàng 31 tuổi. Nhà K có hai anh em Em gái K đã lấy chồng và có một đứa con trai. Vậy là ở nhà K giờ chỉ còn chàng là người trẻ tuổi và được yêu chiều nhất vì trên chàng có bố mẹ và bà nội. Xét hình thức bên ngoài, K là trang thanh niên đẹp trai với đôi mắt đen, chiếc cằm vuông, dưới cằm có cả râu đen kịt. Bố K là ông V, tổng biên tập một tờ báo ngành bắt đầu có uy tín. Ông là một đàn ông chơi rộng nên có nhiều bè bạn. Tụ tập bạn bè trà dư tửu hậu tại các nhà hàng mười lần thì cả mười lần ông V rút ví trả tiền. Không phải vì ông nhiều tiền mà vì ông sống rộng. Mẹ chàng là người đàn bà bình thường tốt bụng. Hồi trẻ cũng có thể coi là một người đẹp, nhưng khi làm mẹ một cậu con trai duy nhất thì bà coi mọi điều của con trai là mệnh lệnh tối ưu.
Ông V muốn dạy con theo đường hướng của mình cũng đành chịu vì K là người thông minh biết tận dụng những lợi thế mình có. Mẹ chàng thích khoe con trai nên đi đâu cũng rất muốn con trai đèo đi. Thấy con trai đã ba mốt tuổi ta, bố mẹ chàng rất muốn K lấy vợ. Nhưng có gần chục cô gái đến nhà, cô nào cũng tỏ ý muốn thành dâu con trong nhà một cách đứng đắn. Có cô da ngăm ngăm. Mặt tròn theo hình bánh dày. Vốn là dân tỉnh lẻ lên Hà Nội. Học xong trung cấp đang kiếm việc.Thấy gia cảnh của chàng như vậy nên muốn chinh phục chàng bằng được. Đến nhà K cái gì cô cũng làm. Có nàng thì mắt xanh lè. Mùa hè đi giày cao gót, mùa đông đi ghệt, đến nhà chàng tỏ ra thành thạo khi bàn về mốt quần áo và các siêu thị. Nàng ta chẳng làm gì ngoài nói liến láu để khoe bố nàng vừa mua Camry hai chấm tư, mẹ nàng học có hai tháng đã biết lái. Cả nàng tỉnh lẻ lẫn nàng thành thạo đều không được chàng kết. Vì vậy nàng nào lâu nhất được non một tháng, nhanh một tuần, là mất hút luôn. Tuy K không lạnh nhạt, xua đuổi gì nhưng thấy nàng nào đến chàng chỉ chào một câu, cười một nụ, rồi lên gác bật phim kênh Star Movies xem. Khi hai nhân vật chính bắt đầu xung đột thì chàng ngáy.
Bố mẹ chàng lại rất thích chàng lấy nàng con gái người láng giềng. Nhưng mọi lời tuyên bố công khai hoặc thầm thì để gây áp lực cũng như mọi sự tạo điều kiện cho chàng và nàng gặp nhau, mà quan hệ của chàng và nàng vẫn giẫm chân tại chỗ như thời cả hai còn nhỏ, tranh nhau vào toalét chung, không ai nhường ai. Hệt như ghép hai cực nam châm cùng dấu vào với nhau. Bà nội chàng, bố mẹ chàng nóng ruột nhắc nhở, chàng cười khì khì đáp lại một câu ngắn gọn như danh ngôn: "Cái gì đến sẽ đến!". Hơn ba tháng đi theo ông chú vào làm ăn ở Đà Nẵng, trở ra K tuyên bố rằng chàng sẽ lấy một cô gái ở trong ấy. Bà nội nói chậm từng tiếng: "Xa như thế thì khổ đấy con ạ". Mẹ K bảo: "Con nghĩ kỹ chưa?". Bố K im lặng nhếch mép. Chàng bảo: "Con quyết định rồi. Mai mẹ cho tiền con mua vé vào trong ấy bàn với cô ấy việc cưới xin ra sao". Gặp chàng ở cầu thang, nàng nhí nhảnh hỏi chàng câu hỏi có vẻ đùa hơn là thật: "Cô ấy có xinh bằng em không?". "Làm sao bằng được". Chàng đáp cùng cái cười mỉm kẻ cả như một anh trai.
2. Nàng con nhà láng giềng là M. Nhà M kề liền bên nhà chàng ở tầng ba một toà nhà thuộc phố cổ. Phòng nhà nàng nối liền phòng nhà chàng qua một hành lang bên cạnh có toalét chung. Ai vào thì bật điện cho người khác biết. Vì thế nên bố mẹ và cả bà nội chàng đều rất muốn K và M kết thành một đôi thì thật hợp lý mọi đường. Nàng là con một của ông bà L, N. Ông L là một nhạc sĩ. Tác phẩm của ông ít nhưng tinh. Nghe ca khúc hay nhạc không lời của ông, người thạo biết đấy là nhạc của nhạc sĩ L. Ông lại có tiếng trong nghề là một người thường được truyền hình mời lên để nói về âm nhạc trong những ngày kỷ niệm. Do vậy trong giới, ông được xem là người sành chuyên môn về lý luận âm nhạc theo lối cảm nhận và phân tích.
Bà N, là người đàn bà giống như mẹ chàng hồi trẻ, cũng được xếp vào hàng những ngưòi phụ nữ đẹp, lanh lợi, tốt bụng và xởi lởi. M thừa hưởng những nét đẹp của mẹ và bố nên nàng có vẻ đẹp ưa nhìn và hóm hỉnh. Cao một mét sáu ba, mũi cao như mũi con gái Thụy Điển. Khoản nói năng nàng tỏ linh hoạt, phản xạ nhanh do thừa hưởng được tố chất của bố, sự chín chắn khi cần thiết của mẹ. Năm nay nàng bước sang tuổi hai sáu, đã đi làm ở Viện Nghiên cứu Văn hoá cổ truyền được ba năm, sau khi tốt nghiệp Đại học Mỹ thuật. Nếu tính từ khi gia đình chàng chuyển về khu nhà này năm K lên mười, lúc đó M lên năm thì chàng và nàng là láng giềng quá gần của nhau đã hai mốt năm. Vì chín chắn và lại là con gái phố cổ nên kể từ độ mười chín, hai mươi, trong thầm kín M rất muốn có một tình yêu.
Người yêu của nàng ít ra là như K. Khi bà nội chàng ngủ, bố nàng đi nộp bài cho toà soạn, mẹ nàng ra chợ, bố chàng đi duyệt bài, mẹ chàng đi lễ cùng dì ruột của chàng thì nàng có thể sang nũng nịu với chàng. Nếu hôm ấy lại có mưa thì càng tốt. Nũng nịu nhạt rồi, chàng và nàng có thể nghe nhạc không lời của bố nàng. Bề ngoài bất kỳ ai hỏi về chuyện lứa đôi, M nhoẻn cười, đáp một cách hài hước và tự tin. Khi thấy các nàng vây vo đến nhà chàng, gặp họ ở hàng lang, hay cầu thang, nàng nói một cách kẻ cả: "Bật điện lên không va đầu vào tường trán bươu lên, vấp vào bậc thang làm chân tập tễnh thì mất tự tin đi đấy". Sau đó nàng còn chỉ cho họ côngtắc bóng điện ở cầu thang.
3. Mẹ chàng đột ngột bị cảm lạnh do bị ngấm nước mưa hôm đi xe máy lên nhà bà dì. Nằm ở nhà hơn một hôm thì dì chàng sốt ruột gọi xe taxi đưa bà chị vào bệnh viện. Bố chàng lại đang đi công tác tận Cà Mau. Thành ra K cũng nằm trong diện cùng dì thay phiên nhau vào chăm nom mẹ. Nhưng chàng là con trai nên rất lóng ngóng khi săn sóc mẹ. Đến tối thứ tư khi thấy chàng chuẩn bị vào thay dì tại bệnh viện thì mẹ M bảo nàng cùng vào với chàng. Dù sao cũng có những việc mà con trai không thể làm cho mẹ được. Chàng có vẻ vui mừng vì việc có nàng vào giúp. Bác sĩ tiêm và cho mẹ chàng uống thuốc xong, bà có vẻ đỡ và thiếp đi. Chàng và nàng ngồi lặng lẽ bên ngoài hành lang. Dãy phòng bệnh im lìm trong giấc ngủ mê mệt của bệnh nhân. Sân bệnh viện vắng ngắt, lặng lẽ nghe thấy cả tiếng chuột rúc và tiếng lá rơi nhẹ. Chàng ngáp một cái rồi nói như buột miệng:
- Tóc em dạo này ngắn hơn hồi bé. Đúng không?
- Anh tinh đấy. Thuở ấy anh hay túm tóc em để giật. Nhất là hôm em không cho anh xem cái trống mẹ em mua ở Hàng Mã về.
Hai người lại im lặng. Chàng ngáp một lần nữa.
- Anh buồn ngủ đấy à. Anh nằm xuống ghế này này . Em vào với bác.
- Tí nữa cũng được.
Lại có tiếng con thạch sùng chắt lưỡi.
- Người yêu anh ở trong Đà Nẵng làm nghề gì?
- Cô ấy trước dạy tiếng Anh. Nay anh trai đưa sang làm văn phòng kiêm phiên dịch cho một công ty nước ngoài.
- Anh tài thật đấy. Từ Hà Nội vào, xa lắc xa lơ, lạ nước lạ cái mà tìm được người yêu.
Chàng có vẻ phấn khích hơn đến độ chàng không ngáp vặt nữa. Bật lửa châm thuốc chàng rít một hơi khá sâu.
- Ô anh hút cả thuốc kia à? Mới phải không?
- Chính vì cô ấy mà anh hút thuốc đấy.
- Thế á? Lạ nhỉ. - Nàng tỏ ra tò mò. Đôi môi nét cong lên.
- Hôm anh với chú anh đi ký hợp đồng với công ty của cô ấy. Sau khi mọi việc xong xuôi. Tất cả kéo nhau ra ăn ở nhà hàng ở bãi biển Thanh Thanh. Em đã vào Đà Nẵng bao giờ chưa?
- Chưa. Bố em bảo kỳ này bố em đi hội thảo âm nhạc cổ truyền ở miền Trung, nếu em rảnh bố em sẽ cho em đi cùng.
- Em nên vào. Bãi biển ấy đẹp tuyệt vời. Chà chà , hôm ấy L mặc váy tím. Thế mới nổi chứ!
- Những người thích màu tím là thâm trầm và kín miếng lắm đấy.
- Em nhầm. L lại rất sôi nổi có thể nói là rất máu là khác. Thấy cả bàn tiệc chỉ có mình anh không hút, cô ấy đến gần nói nhỏ một câu mà sau đó khiến anh rút điếu thuốc ra châm lửa ngay. Hút xong làm ngụm rượu mới thấy hút thuốc uống rượu sướng thật.
- Câu gì mà ghê thế?
- Cô ấy bảo: "Con trai, mà nhất là với khuôn mặt như anh, mà không có điếu thuốc trên môi thì có vẻ thiếu thiếu thế nào ấy".
- Kinh. Cứ y như tiếp thị cho hãng thuốc lá nào đấy.
- Phải nói là L rất thông minh. Tiếng Anh thì khỏi phải bàn. Mấy thằng Tây cứ đến chạm cốc lia lịa nhưng L lại thỉnh thoảng nhìn anh. Anh có cảm giác L rất muốn tìm dịp đến gần anh. Lúc đến, cô ấy lại nói nhỏ: "Con trai Hà nội có khác. Hơn cả dân Tây"
Em buồn ngủ đấy à?
- Không, anh cứ kể đi!
- Sau đó L rủ anh đi vũ trường. Cô ấy nhảy quá tuyệt. Quả là anh chưa thấy ai có bước nhảy quyến rũ như L.
Ngẩng mặt nhìn ra vòm cây sẫm màu, rít một hơi thuốc, đầu chàng gật gật:
- Mới quen nhau vậy mà xa cô ấy anh cảm thấy nhớ. Lạ thật đấy. Em sao thế?
- Không sao đâu! Tự nhiên em thấy đau đầu. Chắc là lúc trưa em đứng ở bancông. Mà trời hôm nay lạnh quá!
- Em chịu rét kém thật. Tối nay còn ấm hơn hôm qua nhiều...
4. Mẹ K ra viện được ba hôm thì chàng bay vào Đà Nẵng. Chuyến bay của chàng trước chuyến bay của đoàn hội thảo bộ nọ trong đó có bố con M gần ngày rưỡi. Có lẽ để cho L bất ngờ nên K không gọi điện. Chàng đã dự tính ngay giờ của chuyến bay làm sao bay vào thì vừa lúc hết giờ làm việc của L. Chàng không muốn đến cơ quan của L vì khuôn mặt của tay hình như trưởng phòng của cô ấy có cái gì làm K không thích. Một khuôn mặt khô, cằm nhọn, da sạm điển hình đàn ông trong ấy. Nhất là hai con mắt gã gườm gườm nhìn K đầy ác ý. Phòng nàng lại ở tận trên tầng sáu, ở Hà Nội gọi là tầng bảy.
Cabin thang máy của cơ quan cô ấy lúc nào cũng đông người. Chờ đến mệt. Mà chưa chắc L đã ở cơ quan. L bảo "trong giờ làm việc em hay phải đi lắm. Nếu vào thì phôn cho em". Tốt nhất là hết giờ làm việc - K mường tượng. Sau khi vứt đồ đạc ở chỗ của ông chú, chàng sẽ đi taxi đến nhà nàng. Ngồi trên taxi rồi chàng có vẻ bồn chồn. Giờ này L đã rời cơ quan được hơn nửa tiếng. Có thể cô ấy đã tắm rửa. Hôm tiễn chàng ra sân bay quay lại Hà Nội. L bảo: "Anh quay vào sớm nhé. Còn bây giờ em về chui vào buồng tắm.
Hôm nào cũng vậy tan giờ làm, đến nhà việc thích nhất là lao vào nhà tắm. Đứng dưới vòi nước mát lạnh, em thấy mọi sự vướng víu như trôi đi".
Từ sân bay đến nhà L ít nhất cũng phải hơn nửa tiếng. Vậy tức là gần bảy giờ tối. Đến thẳng không rẽ vào chỗ chú nữa. Chàng sẽ xin phép bố mẹ nàng đưa nàng đi ăn hải sản ở một nhà hàng trên bãi biển Thanh Thanh. Sau đó hai người sẽ đi về khách sạn Sông Hàn
Đường phố trôi vun vút. Rồi chậm dần. Căn nhà của L hiện ra. Nỗi lo L không có nhà tan ra khi chàng nhìn thấy chiếc Vespa màu đỏ rực dựa dưới gốc cây vú sữa có quả xanh bóng đu đưa bên hàng rào. Đúng rồi L có nhà. Cửa nhà và cổng không khoá ngoài. Chàng đẩy nhẹ cổng, xách túi bước vào sân. Khi gần tới cửa nhà chàng chuyển tay xốc túi một lần nữa. Vừa giơ tay lên định chạm vào quả đấm cửa thì chàng sững lại khi nghe trong nhà có tiếng nàng đang vừa thở vừa nói:
- Kìa anh. Từ từ đã. Để em vào nhà tắm đã!
Người K càng đông cứng lại khi giọng đàn ông bèn bẹt cất lên:
- Ông già đi có lâu không?
- Yên tâm. Bạn ba em ở ngoài Hà Nội mới vào rủ ba em và mấy ông bạn thân ra ăn hải sản ở bãi Thanh Thanh rồi. Kìa. Ôm em chặt quá Người gì mà khoẻ vậy. Này nhớ kỳ này phải xếp em vào đoàn đi Pháp đấy. Chịu hôn?
- Anh đi thì em cũng đi. Chệch sao được!
Mặt chàng nóng rực, chàng giật mạnh cửa. Trong ánh đèn xanh mờ, khuôn mặt tam giác với chiếc cằm nhọn của tay trưởng phòng hiện ra. Đôi mắt ti hí của gã căng hết sức. Tiếng ối thật to và hai mắt mở to hoảng hốt của L. Chàng nhận ra gã trưởng phòng lao mạnh vào mình. Khi K chưa nhận ra điều gì thì cả thân người chàng bị bật ra cửa. K ngã sóng soài. Hàm cằm vuông phía dưới lún phún hàng râu đen kịt đập mạnh xuống đất, lộng óc. Chiếc xe Vespa màu đỏ ớt của nàng đổ đè lên chân K. Chàng thét lên một tiếng kinh khủng vì đau đớn. Vừa nhận ra màu xanh bóng của quả vú sữa đang đu đưa bên hàng rào giây thép mắt cáo thì K ngất lịm đi không biết gì nữa.
5. Khi mở mắt thì người đầu tiên chàng nhìn thấy là nàng. Chàng vừa định ngóc lên thì nàng đưa tay ra xua xua rồi bảo:
- Anh cứ nằm yên đi. Chân anh đang cần bất động.
- Sao lại thế?
Vừa hỏi chàng vừa nhìn xuống và rùng mình khi trông thấy chiếc chân của mình bị bó cứng trong màu trắng của bột. Chàng chợt hiểu ra tình cảnh của mình.
- Sao em lại biết anh ở đây?
- Anh cứ nằm nghỉ tĩnh dưỡng đi đã. Lúc nào khỏi hẵng hay. May là người ta đưa kịp anh đến chứ không thì. Mà thôi không sao đâu
- Anh nhớ ra rồi . Em đi vào dự hội thảo với bố em đúng không?
- Bố em cùng đoàn bay ra để kịp đón một đoàn nhạc sĩ của Pháp.
- Thế em?
Nàng nhủm nhỉm cười:
- Nghe mẹ anh gọi, em không kịp lấy tài liệu hội nghị em vào bệnh viện luôn... Em xin lỗi... Bác sĩ gặp cháu ạ.
- Cô là vợ của bệnh nhân? Mời cô ra đây!
- Dạ. Dạ!... - Nàng lúng búng, cảm thấy mặt nóng bừng như đang ngồi cạnh chiếc quạt sưởi.
Sau đó đâu như hơn năm tháng sau khi chàng ra viện thì chàng và nàng tổ chức lễ cưới. Trước hôm quyết định ngày cưới, chàng thổn thức với nàng một câu giống như câu mẫu trong trường hợp tương tự "anh bây giờ mới nhận ra là đời anh không thể sống thiếu em". Bà nội chàng và hai bà mẹ mừng lắm. Bố chàng chưa làm thơ bao giờ vậy mà tự dưng bật ra bài thơ "Đường vòng tình yêu". Bố nàng lập tức phổ nhạc.
Còn khi cặp vợ chồng K và M đã có hai con thì nàng bảo giá không vòng vèo như thế thì đỡ bốn lần khứ hồi vé Hà Nội - Đà Nẵng, rồi viện phí nữa. Chàng nhếch chiếc cằm vuông giờ đã hoe hoe vài sợi râu chuyển màu, phụt ra một câu như chân lý: "Nói chung để nhận ra tình yêu đích thực cũng phải qua thử thách". Ngay sau đó chàng mới chợt nhớ ra điều gì đấy cần hỏi, ghé vào tai vợ lầm nhầm mấy câu. Vợ chàng hơi cau mặt bảo: "Thằng cha ấy sau đó nói lăng nhăng lắm để chối tội, ả L thì tỏ ra ân hận. Hình như sau đó cả hai đều bị công ty ấy cho thôi việc thì phải".
Chàng vò điếu thuốc đang hút ném xuống đất, bảo khẽ: "Thôi thế cũng được. Chỉ tức định bỏ thuốc mấy lần mà không được".
- Thế là kém nghị lực chứ sao! - Nàng lẩm bẩm...
(Ngày mùng 2 Tết - đến khai hạ 7 Tết Kỷ Sửu)